Bản Sonate Mùa Đông: Khúc Rời Của Kẻ Khuyết Nửa Vầng Trăng
Chương 1: Cơn Gió Heo May Đầu Tiên Và Chiếc Mặt Nạ Của Lý Trí
Mùa đông năm nay dường như đến sớm hơn thường lệ. Khởi đầu bằng những cơn gió heo may mang theo hơi lạnh mơn man, luồn lách qua từng hàng cây, góc phố. Bầu trời Hà Nội không còn cái rực rỡ của mùa thu, nắng nhạt dần. Dưới gốc lộc vừng già nua ven hồ Tây, những chiếc lá rụng đỏ ối le lói như ráng hoàng hôn cuối ngày.[1]
Huy ngồi nhấp ngụm cà phê đen không đường, mắt dán chặt vào màn hình laptop. Đã một tuần kể từ ngày cuộc cãi vã cuối cùng nổ ra, và tin nhắn "Chúng ta dừng lại đi" nằm chỏng chơ trên màn hình điện thoại. Khác với vẻ sụp đổ mà người ta thường mường tượng về một kẻ thất tình, Huy tỏ ra bình thản đến lạ lùng. Anh lao mình vào chuỗi công việc điên cuồng, nhận thêm dự án, làm việc đến tận khuya.[2] Với bản năng của một người đàn ông được định hình bởi sự mạnh mẽ, Huy đang sử dụng sự bận rộn như một cơ chế phòng vệ hoàn hảo, tạo ra một lớp vỏ bọc vô cảm để từ chối chấp nhận hiện thực đớn đau.[3, 4] Anh tự nhủ, cô ấy chỉ đang hờn dỗi, giống như bao lần trước, rồi vài bữa nữa mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.
Tan sở, Huy bước ra đường. Cơn gió se lạnh đầu mùa như một thứ hơi thở lướt qua làn áo mỏng, khiến cơ thể anh bất giác run lên.[1] Phía bên kia đường, một chiếc xe đạp chở đầy cúc họa mi trắng muốt đến ngẩn ngơ đang chậm rãi lăn bánh.[1] Bất giác, ký ức dội về. Mới tháng sáu nào, hồ Tây còn lộng gió, mặt hồ xanh màu ngọc bích điểm xuyết những đóa sen hồng, không khí mang đậm vị ngai ngái của nhụy sen sau cơn mưa rào bất chợt.[5] Ngày đó, cô gái của anh đã vòng tay ôm anh thật chặt từ phía sau, cười rạng rỡ ôm bó hoa thơm ngát. Huy rùng mình. Anh rút điện thoại, định gửi một tin nhắn làm hòa.
Nhưng, biểu tượng "đã chặn" hiện lên lạnh lẽo. Lớp mặt nạ lý trí của Huy xuất hiện vết nứt đầu tiên.
Chương 2: Chậu Than Hồng Dưới Mưa Phùn Và Tiếng Khóc Của Ký Ức
Tháng mười một gõ cửa bằng những cơn mưa phùn lâm thâm rả rích, kéo theo cái nồm ẩm ướt át. Sương sớm giăng giăng mù mịt khắp mặt hồ Tây, choàng lên vai phố phường như một chiếc khăn voan cô dâu trắng đục.[6] Cái lạnh lúc này không còn mơn trớn mà bắt đầu thấm thía, se sắt.
Huy bắt đầu sợ phải trở về căn phòng trọ. Sự trống rỗng của bốn bức tường ép anh nghẹt thở.[7] Tối nay, anh lại lang thang vô định trên chiếc xe máy dọc theo con đường Yên Phụ. Bỗng nhiên, từ một góc vỉa hè vắng lặng, mùi thơm ngai ngái, ngầy ngậy của lớp lá ngô cháy xém bay xộc vào mũi.[8] Đó là một hàng ngô nướng lề đường. Tiếng nổ lách tách, lép bép của than hoa tỏa ra thứ hơi ấm quyến rũ chết người trong đêm đông.[9]
Huy dừng xe, tấp vào lề, mua một bắp ngô nếp bãi giữa sông Hồng.[10] Bắp ngô căng sữa, trắng ngà, dẻo thơm.[8, 10] Nhưng anh không ăn. Huy cầm bắp ngô bằng cả hai tay, truyền chút hơi ấm từ than hồng qua da thịt đang cóng lại.[9] Dòng ý thức phi tuyến tính cuốn anh trở về những đêm đông năm cũ.[11] Cũng bên chậu than rực hồng này, đôi má cô ấy đỏ hây hây, hai bàn tay đan vào nhau xuýt xoa bẻ đôi bắp ngô nóng rẫy, để lại vệt nhọ than lấm lem trên gò má.[12, 9]
Nỗi uất nghẹn dâng trào. Đêm đó, Huy tìm đến rượu.[2] Men say phá nát mọi rào cản tự tôn. Trong cơn say không thể kiểm soát, anh điên cuồng bấm số, gọi hàng chục cuộc điện thoại nài nỉ trong vô thức, bất chấp việc đầu dây bên kia chỉ là những tiếng tút tút dài lạnh lẽo.[13] Anh dằn vặt bản thân, tự trách mình vô tâm đã đánh mất đi thứ quý giá nhất.[13] Tận cùng của cơn hối lỗi, Huy gào lên trong lòng một câu hỏi không có lời đáp: "Tại sao yêu nhau không đến được với nhau?".[13]
Chương 3: Đáy Đại Hàn Trong Căn Phòng Trống
Hà Nội chìm vào những đợt rét đậm, rét hại kỷ lục. Bầu trời lúc nào cũng xám xịt như chì. Trên phố, những cây bàng cũ kỹ đã trút sạch lá, trơ trọi, sần sùi in hằn trên nền trời như một bức tranh của sự tàn phai hoang lạnh.[1] Đêm xuống, đường phố đen kịt, tĩnh mịch. Thi thoảng, từ cõi xa xăm, tiếng rao đêm yếu ớt của bác hàng quà vọng lại: "Giầy giò... giầy giò...", rồi chìm nghỉm vào quãng tối mênh mông như tiếng thở dài của màn đêm.[6]
Đây là lúc Huy chạm đáy của sự trầm cảm.[3] Hy vọng hàn gắn tắt lụi. Sự thật phũ phàng vây hãm lấy anh. Huy xin nghỉ làm, giam mình trong căn phòng tối tăm, bừa bộn, cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.[2, 3] Không gian khép kín của căn phòng trở thành một nhà tù của tâm trí.[7] Anh mất ngủ triền miên, không màng ăn uống.[3]
Trong cơn rối loạn nhận thức, Huy làm những việc kỳ quặc. Đỉnh điểm của đợt gió mùa đông bắc, anh một mình phóng xe ra hồ Tây, đứng ngực trần mặc cho gió lạnh buốt như dao cắt quất vào da thịt.[14] Lại có hôm, anh đi ăn kem giữa trời đại hàn, khát khao dùng cái rùng mình khoan khoái của thể xác để gây tê đi nỗi đau đớn đến tột cùng đang cấu xé trong linh hồn.[14] Anh cảm thấy mình như một mảnh rác trôi dạt giữa đại dương, vĩnh viễn mất đi mỏ neo neo đậu cuộc đời.
Chương 4: Bản Đồ Ẩm Thực Và Lễ Tẩy Trần Của Ký Ức
Sự u uất không thể giết chết một con người, nó chỉ buộc họ phải tiến hóa. Khi cái rét thấu xương vẫn còn rình rập ngoài hiên nhưng đã bớt đi phần khắc nghiệt, bản năng sinh tồn trong Huy trỗi dậy. Anh ép mình phải bước ra khỏi nhà, băng qua ranh giới ngưỡng cửa để hòa nhập trở lại với dòng chảy của thành phố.[7]
Huy bắt đầu một hành trình kỳ lạ: tự mình đi ăn lại tất cả những món ăn gắn liền với kỷ niệm của hai người. Anh ngồi trong góc quán nhỏ, xì xụp một bát phở bốc khói nghi ngút, hương thơm béo ngậy của nước xương hầm quyện với mùi quế, hồi, thảo quả sực nức.[1] Anh tự nướng thịt trên chiếc vỉ sắt lách tách than hoa, lật đi lật lại miếng thịt cho khỏi cháy – công việc mà trước kia cô ấy vẫn thường làm cho anh.[14]
Tiết trời đã sang tháng mùng mười. Tiếng rao "Ai mua rươi... ra mua..." vang vọng khắp các con ngõ.[6] Huy gọi một đĩa chả rươi – thức thời trân của mùa đông.[6, 15] Nhấm nháp hương vị đất trời luân chuyển, Huy bỗng nhớ đến trang văn "Thương nhớ Mười Hai" của Vũ Bằng.[16] Giống như nhà văn vĩ đại mang nỗi sầu tương tư cố lý, nhớ thương người vợ tào khang qua từng mùa ẩm thực khi kẹt lại ở phương Nam xa xôi [16, 17], Huy nhận ra nỗi đau mất mát là một mẫu số chung của nhân loại. Mỗi món ăn đi qua thực quản mang theo nước mắt đắng chát, nhưng cũng đồng thời rửa trôi dần những uất kết trong lòng. Việc đối mặt trực tiếp với những không gian đầy ắp kỷ niệm chính là nghi lễ tẩy trần, là bước đệm đau đớn nhưng cần thiết để anh học cách từ bỏ.[13]
Chương 5: Nắng Hanh Vàng Và Chuyến Tàu Khởi Hành
Chớp mắt, Hà Nội bước vào những ngày giáp Tết. Không khí có sự thay đổi rõ rệt. Cái lạnh ẩm mốc biến mất, nhường chỗ cho những vạt nắng mùa đông hanh vàng như khoai mật, rực rỡ hong khô vạn vật và hong khô cả những tâm hồn rêu phong, tăm tối.[6]
Huy mở toang cánh cửa sổ, để gió trời lùa vào thanh lọc căn phòng. Anh gom hết những món đồ kỷ niệm, gói ghém cẩn thận rồi cất gọn vào góc sâu nhất của chiếc tủ gỗ.[3] Thông qua quá trình tự suy ngẫm sâu sắc, anh dần chấp nhận sự thật rằng tình yêu chỉ là một mảnh ghép của cuộc đời bao la.[2, 4] Sự ra đi của cô ấy không tước đoạt đi năng lượng tích cực từ công việc, bạn bè, hay những người thân yêu khác của anh.[2]
Một sáng cuối tuần, Huy cho phép mình ngủ dậy muộn, vùi mình trong chăn ấm một cách thảnh thơi.[14] Anh bước ra phố, chọn một quán cà phê quen thuộc, nhâm nhi ly cà phê nóng hổi và lật giở những trang sách còn dang dở.[14] Lòng anh phẳng lặng như mặt nước hồ Tây sau cơn dông. Nỗi đau chưa biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã thôi rỉ máu, trở thành một vết sẹo tĩnh tại.
Huy khoác chiếc ba lô nhỏ lên vai, bước lên chuyến tàu sắt cũ kỹ tại ga Hàng Cỏ. Anh quyết định tự thưởng cho mình một chuyến đi xa, rời khỏi những con phố quen thuộc để tái tạo năng lượng.[2] Tiếng còi tàu xé toạc không gian tĩnh lặng của mùa đông, bánh sắt nghiến lên đường ray chuyển bánh. Qua ô cửa kính, vạt nắng hanh vàng mơn trớn khuôn mặt người đàn ông vừa bước qua đổ vỡ. Mùa đông khắc nghiệt nhất đã ở lại phía sau, một chương mới của cuộc đời đang mở ra phía trước.