Mùa đông bên Hồ Gươm, Hà Nội

Mùa đông bên Hồ Gươm, Hà Nội

Nỗi buồn, Thời tiết U ám và Tự sự Cảnh quan Mùa đông bên Hồ Gươm

Tháng Mười hai gõ cửa Hà Nội bằng một buổi sáng sương mờ và những cơn gió mùa đông bắc mang theo cái se sắt len vào từng nhịp thở.[1] Bầu trời dường như đã thay chiếc áo xanh thiên thanh bằng một gam màu xam xám mờ đục, một lớp áo ảm đạm và u buồn đặc trưng của mùa đông.[2] Khắp các nẻo đường, nhịp sống tấp nập thường ngày bỗng nhiên chậm lại; người ta rảo bước chậm hơn, nói ít hơn và cuộn mình sâu hơn trong những chiếc áo dạ xù xì để trốn tránh cái rét.[1, 3]

Chàng lữ khách bước những bước đơn độc dọc theo bờ Hồ Gươm. Gió bấc từ phía sông Hồng thốc tới từng cơn, rít lên khi lùa qua những cành cây xà cừ khẳng khiu và trơ trọi.[3, 2] Dưới gót giày, những chiếc lá bàng đỏ ối mỏng manh vừa rụng xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo tạo nên tiếng xào xạc vỡ vụn.[3] Nhìn ra phía giữa hồ, mặt nước phẳng lặng chìm trong một màu chì cô tịch.[4] Tháp Rùa hiện lên với vẻ đẹp rêu phong cổ kính, tĩnh lặng và chập chờn ẩn hiện giữa làn sương mù lạnh buốt.[4, 5] Cảnh vật lúc này mờ ảo dưới làn mưa phùn giăng giăng, khiến những mái ngói của đền Ngọc Sơn và tháp Bút vươn lên nền trời xám xịt như đang chìm vào một miền không gian xa xăm.[3, 6]

Chính trong cái lạnh thấu xương và sự u ám tĩnh mịch ấy, nỗi nhớ bỗng nhiên mang một hình hài rõ rệt.[1] Anh chợt nhớ về những ngày tháng thanh xuân rực rỡ, khi mùa đông không mang theo sự trống trải cô độc, mà chỉ là cái cớ hoàn hảo để những bàn tay siết chặt lấy nhau tìm hơi ấm.[1] Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm với hình ảnh hai người chở nhau trên chiếc xe đạp cũ dạo quanh bờ hồ, rồi dừng lại cùng cắn chung một que kem Tràng Tiền buốt óc, cười vang những câu chuyện vô định mặc cho thời tiết khắc nghiệt ngoài kia.[3] Ngày đó, tình yêu cháy âm ỉ và bền bỉ như một ngọn lửa nhỏ được chở che cẩn thận trước giông bão.[1]

Nhưng rồi, sự hữu hạn của kiếp người không thể thắng nổi sự vĩnh cửu của thời gian. Có những mối tình mỏng manh đã không có đủ hơi ấm để vượt qua sự tàn khốc của mùa đông, dẫn đến những lời chia tay lặng lẽ và để lại một khoảng trống vĩnh viễn.[1] Giờ đây, anh chỉ còn biết đi tìm hình bóng cũ trong gió mùa lạnh đầu đông, nơi những con phố rêu phong lưu giữ vẻ đẹp lặng lẽ khiến trái tim xao xuyến.[3] Nỗi buồn mùa đông không ồn ào gào thét, mà trầm mặc, hanh hao, giống như một vết xước sâu kín bị cơn gió bấc vô tình cơi nới.[1, 3] Nỗi nhớ ấy giờ đây đã "có tuổi", không còn bồng bột cuồng nhiệt như tuổi trẻ mà trở nên đằm thắm, âm ỉ và dai dẳng bám theo con người qua hết mùa đông này tới mùa đông khác.[1]

Trời chập choạng tối, ánh đèn đường vàng vọt hắt những vệt sáng loang lổ xuống mặt đường ướt sũng sương đêm.[3] Tiếng rao khuya văng vẳng vang lên giữa không gian tĩnh mịch khiến lòng người thêm trĩu nặng.[3] Rảo bước tới góc phố quen, anh dừng chân bên một hàng vỉa hè nhỏ, nơi bếp than hồng đang rực sáng như một phép màu nướng những bắp ngô nếp dẻo ngọt và khoai lang tươm mật.[3] Áp đôi bàn tay đang cóng buốt vào hơi ấm rực rỡ từ lò than, cắn một hạt ngô nóng hổi và lắng nghe tiếng than nổ lách tách, anh chợt thấy lòng mình dịu lại.[3] Mùa đông Hà Nội, dẫu mang đến sự lạnh lẽo u ám và vệt buồn tàn phai, nhưng cũng dạy con người ta biết chấp nhận sự chia ly, trân trọng những vệt ấm áp nhỏ nhoi hiện tại và thấu hiểu rằng những kỷ niệm đã qua chính là một ân huệ dịu dàng mà thời gian ban tặng.[1, 3]

About the author

Ngô Quỳnh
Tết đến rồi

Đăng nhận xét