Tác Phẩm: Bản Giao Hưởng Mùa Đông Hà Nội (Phần Truyện Dài)
Hồi I: Gió Heo May Và Mùi Hương Bức Tử
Tháng Mười Một ùa về Hà Nội không báo trước, mang theo đợt gió mùa đông bắc đầu tiên quất ngang những tán cây rụng lá. Trên phố Nguyễn Chí Thanh dài chừng 1,7 km, hàng trăm cây hoa sữa cuối vụ bung nở đồng loạt, tỏa ra thứ mùi hương nồng nặc, đậm đặc quẩn quanh trong không khí hanh hao.[1] Với những kẻ đang yêu, đó là biểu tượng của mùa thu lãng mạn, nhưng với Mai, thứ hương "nhung nhúc" ấy bám riết lấy từng kẽ hở của ô cửa sổ phòng trọ lại là một cực hình kinh hoàng.[1][2]
Mai vừa chia tay mối tình bốn năm đúng vào ngày gió mùa về. Cú sốc tâm lý cộng hưởng cùng sự sụt giảm thời gian chiếu sáng của mặt trời đẩy Mai vào một thứ hội chứng mà y học gọi là Trầm cảm theo mùa (SAD). Cô nhốt mình trong phòng kín, kéo chặt lớp rèm cửa để cự tuyệt triệt để ánh sáng.[3][3] Lượng melatonin trong não tăng vọt theo màn đêm khiến cơ thể Mai lúc nào cũng rã rời, buồn bã và ngủ lịm đi trong trạng thái lờ đờ.[3] Thế giới của cô thu bé lại vừa bằng một bóng tối ngột ngạt. Cô từ chối mọi lời hỏi thăm, phó mặc bản thân trôi lềnh bềnh trong sự u uất cạn kiệt năng lượng.
Hồi II: Đêm Đóng Băng Và Hơi Ấm Đường Phố
Giữa tháng Chạp, cái rét buốt đặc trưng của miền Bắc đạt đến đỉnh điểm. Sương mù và những cơn mưa phùn rả rích giăng mắc trên khắp các ngõ ngách, che khuất tầm nhìn, biến mặt Hồ Tây thành một lăng kính xám xịt, ảm đạm.[4][5] Sự ẩm ướt len lỏi thấm vào tận xương tủy.[4]
Mai thường xuyên thức trắng đêm. Sự thiếu vắng serotonin tàn phá chút ý chí cuối cùng của cô, khiến mọi sinh hoạt bị đảo lộn.[3] Tuy nhiên, bản năng sinh tồn tự nhiên lại trỗi dậy một cách bướng bỉnh thông qua cơn thèm khát tinh bột tột độ vào lúc rạng sáng.[3][3] Khoác vội chiếc áo dạ dày sụ, Mai lầm lũi bước ra ngoài.
Đêm ngõ nhỏ u buồn hiu hắt, bỗng văng vẳng tiếng rao khàn đặc khắc khoải: "Ai bánh khúc đi... Ai bánh khúc nào..." xé toạc màn sương.[6] Tiếng rao ấy lọt thỏm giữa không gian vắng lặng, như gõ nhịp vào tâm hồn đang tê liệt của cô. Băng qua vài con phố, Mai lững thững tìm đến hàng bánh trôi tàu nóng hổi mang dư vị xưa cũ ở con ngõ nhỏ phố Hàng Giầy.[7] Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt từ bát bánh bọc trong nước đường gừng cay nồng từ từ ủ ấm đôi bàn tay lạnh cóng.[7] Đó là lần đầu tiên sau hai tháng, Mai thấy dạ dày mình được lấp đầy, và nỗi đau vơi đi một nhịp nhờ hơi ấm dung dị của phố phường.
Khung cảnh lúc này được chuyển sang điểm nhìn của ông chủ Cư Xá Cà Phê nằm khiêm tốn trên tầng 2 khu tập thể cũ A11 Tôn Thất Tùng.[8] Từ góc nhìn hạn tri của ông, Mai chỉ là một vị khách quen lặng lẽ.[9] Vài tuần nay, ông thấy cô gái ấy hay đến góc ban công quán mình, gọi một ly đồ uống nóng và nhấm nháp gói mì tôm trẻ em để rũ bỏ những bộn bề lo toan.[8] Ông không hỏi chuyện, chỉ âm thầm pha thêm chút nhiệt vào ly nước, bởi ông hiểu, Hà Nội những ngày này, người ta cần nhau từ những điều nhỏ nhặt nhất, giống như cách một căn bếp mộc mạc tỏa ra hơi ấm để cưu mang và chữa lành một tâm hồn vụn vỡ.[10][10]
Hồi III: Ánh Sáng Tái Sinh
Những đợt mưa phùn cuối cùng cũng dần vãn. Bầu trời Hà Nội hé lộ những tia nắng nhạt xuyên qua tán bằng lăng trước ban công đầy cây xanh.[11] Mai khẽ nheo mắt ngước lên. Việc chủ động bước ra ngoài đón nhận ánh sáng tự nhiên sau chuỗi ngày dài giam mình trong bóng tối đã giúp cân bằng lại hệ thống hóa học trong não bộ cô, ức chế melatonin và kích thích sản sinh serotonin mang lại sinh khí.[3]
Một người lạ bàn bên mỉm cười đẩy nhẹ đĩa ô mai về phía cô thay cho lời chào. Không có một phép màu lãng mạn hay ồn ào nào cả, chỉ là một tương tác nhỏ bé, mộc mạc giữa những con người xa lạ ở thủ đô. Nỗi đau trong Mai không biến mất hoàn toàn, nó lắng đọng lại thành một lớp trầm tích điềm tĩnh. Cô nhấp một ngụm cà phê, hít một hơi dài căng lồng ngực. Khứu giác cô giờ đây không còn bị ám ảnh bởi hoa sữa nồng nặc nữa, thay vào đó là mùi ẩm mốc của những mảng tường gạch cũ kỹ và mùi của sự bình yên. Mai nhận ra mùa đông Hà Nội tuy lạnh lẽo và tàn nhẫn lúc ban sơ, nhưng lại luôn bao dung, ôm ấp cô bằng tình người khi cô chịu mở lòng. Hành trình tự chữa lành của cô gái trẻ, cuối cùng, cũng đơm hoa.