Chuyện Ma Tràng An

Chuyện Ma Tràng An

CHUYẾN ĐÒ ĐỊNH MỆNH VÀ TIẾNG GÕ CỬA LÚC 3 GIỜ SÁNG

CHUYẾN ĐÒ ĐỊNH MỆNH VÀ TIẾNG GÕ CỬA LÚC 3 GIỜ SÁNG

Phần 1: Tiếng Gọi Nơi Đáy Hang Tối (Ngày 29/5)

Chuyến đi trốn khỏi khói bụi thành phố của cô gái trẻ bắt đầu vào một buổi trưa vắng vẻ ngày 29/05. Sau khi nhận phòng tại một homestay tĩnh lặng ở Ninh Bình, sự buồn chán bắt đầu len lỏi. Để giết thời gian, cô đưa ra một quyết định sẽ ám ảnh cô mãi về sau: bắt chuyến đò cuối ngày để tham quan Tràng An vào khoảng 17h10 chiều. Trên chiếc đò mỏng manh lúc bấy giờ vô cùng vắng vẻ, chỉ có vỏn vẹn bốn người gồm cô, người cô lái đò trầm mặc và một cặp đôi xa lạ.

Khi bầu trời chập choạng tối, chiếc đò từ từ rẽ nước tiến vào chuỗi hang động. Đột nhiên, những hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xuất hiện. Cô liên tục nghe thấy có người gọi đích danh tên mình. Âm thanh ấy không dội lại từ vách đá theo lẽ thường, mà quái dị thay, nó phát ra ngay từ bên trong hộp sọ, gây ra một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ. Điều rùng rợn nhất là những người trên đò hoàn toàn không quen biết cô, không một ai biết tên cô, vậy thứ gì đang gọi?

Phần 2: Sự Thúc Giục Của Quỷ Dữ Và Lạc Lối Ở Bến Đò

Khi đò chui vào một hang động dài nhất và tăm tối nhất, tiếng gọi tên đột nhiên trở nên dồn dập, cuồng loạn. Cùng với đó, một ý niệm tà ác xâm chiếm lấy tâm trí cô, liên tục thôi thúc cô hãy cởi phao cứu sinh và gieo mình xuống dòng nước đen ngòm. Bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt, cô nhận thức rất rõ ràng rằng nếu làm theo lời dụ dỗ đó, cô chắc chắn sẽ bỏ mạng.

Quá hoảng loạn, cô liên tục gặng hỏi người lái đò khi nào mới ra khỏi hang nhưng đáp lại chỉ là một sự im lặng đến rợn người. Bị dồn vào bước đường cùng, cô đành chắp tay khấn xin ông bà tổ tiên phù hộ. Lạ thay, sau khi khấn, cảm giác bị thôi thúc nhảy xuống nước lập tức biến mất, nhưng tiếng văng vẳng gọi tên thì vẫn bám riết không buông.

Kết thúc chuyến đò bão táp, bến nước hiện ra vô cùng hoang vắng. Cô vội vã bám theo cặp đôi đi cùng thuyền để vớt vát chút cảm giác an toàn từ hơi ấm con người. Thế nhưng chỉ vài phút sau, họ đã biến mất không dấu vết khỏi tầm mắt. Bị lạc quanh khu vực bến đò gần 10 phút, trong khoảnh khắc bơ vơ ấy, cô vô tình nhìn về phía vách núi đen ngòm và tận mắt "thấy một thứ" khiến toàn thân lạnh toát, nỗi sợ hãi tột độ bao trùm.

Tuyệt vọng, cô liên tục lầm bầm cầu xin "thứ đó" hãy buông tha cho mình. Phép màu xảy ra khi khoảng 5 phút sau, cô bắt gặp một nhóm các cô chú lái đò vừa tan ca. Như người chết đuối vớ được cọc, cô lập tức bám theo họ và cuối cùng cũng trở về được homestay an toàn. Từ đêm đó, tâm lý cô luôn trong trạng thái bất an cực độ, đi đâu cũng phải lận theo một con dao trong túi phòng thân. Cô không ngừng tự hỏi: Tại sao thứ đó biết tên mình, và tại sao nó lại nhắm vào mình?

Phần 3: Đêm Lễ Hội Và Chuyến Xe Bão Táp (Ngày 30/5 - Rạng Sáng 31/5)

Tối ngày 30/05, cô đi làm tại Lễ hội âm nhạc sáng tạo Tràng An (Forestival), một sự kiện nghệ thuật quy mô lớn với chủ đề "Chiến binh Bình Minh" được tổ chức tại khu vực Quảng trường Bình Minh.[1] Sự nhộn nhịp, ồn ào của đám đông dường như làm vơi đi phần nào nỗi sợ hãi. Tuy nhiên, cơn ác mộng thực sự bắt đầu vào khoảng 1h30 sáng ngày 31/05, khi sự kiện kết thúc. Do không thể đặt được xe ô tô, cô buộc phải book xe máy công nghệ để trở về homestay ở khu vực Tam Cốc, cách đó khoảng 20km.

Tài xế chọn đi một con đường vòng qua khu vực núi non và hồ nước. Xung quanh tối đen như mực, không một bóng đèn đường. Ngay khi chiếc xe tiến vào đoạn đường này, cơn đau đầu dữ dội hệt như lúc ở trong hang Tràng An lại tái phát. Cô hoang mang nhiều lần lên tiếng hỏi tài xế xem có thể đi đường khác không nhưng không nhận được lời đáp. Thậm chí khi cô chạm tay vào vai, người tài xế vẫn cứng đơ, không hề có bất cứ phản ứng nào. Quá hoảng loạn trước sự bất thường này, cô lập tức gọi điện cho người yêu cũ (NYC) cầu cứu.

Bất thình lình, giữa khu vực núi non vắng vẻ, chiếc xe máy đột ngột dừng lại. Người tài xế yêu cầu cô xuống xe mà không đưa ra bất kỳ một lời giải thích nào. Đối mặt với bóng tối bủa vây, cô sợ hãi nài nỉ anh ta nán lại chờ cùng cho đến khi NYC tới đón.

Phần 4: Lời Nguyền Giữ Chân Và Sự Bất Lực Của Lý Trí

Khi NYC tới nơi và đưa cô rời đi, cô vội vã kể lại toàn bộ sự việc. Nhận thấy mức độ nghiêm trọng, anh quyết định cả hai không nên nán lại Ninh Bình thêm nữa và phải quay về Hà Nội ngay trong đêm. Nhưng vùng đất này dường như không muốn buông tha cô.

Mới chạy được vài phút, chiếc ô tô bất ngờ chết máy giữa khu vực đèo núi. Sau khi tự kiểm tra, NYC không phát hiện ra bất cứ hỏng hóc cơ học nào. Trong đầu cô lóe lên một linh cảm đáng sợ: có thứ gì đó không muốn cô rời khỏi nơi này. Trong lúc NYC gọi điện cho mẹ anh để xin lời khuyên, cô liếc nhìn ra ngoài cửa kính xe. Tim cô như ngừng đập khi thấy lại "thứ đó" – cái bóng ma quái đã từng xuất hiện ở bến đò Tràng An. Cơ thể cô gần như đông cứng, hoàn toàn bất động. Trong đầu cô lại văng vẳng một giọng nói phụ nữ lạnh lẽo, rành rọt tuyên bố sẽ không bao giờ cho cô rời đi.

Nghe theo lời khuyên của mẹ NYC, cả hai chắp tay khấn xin tổ tiên phù hộ độ trì. Tác dụng tâm linh đến một cách từ từ, khoảng 10 phút sau, cảm giác lạnh lẽo bất thường nhạt dần đi và kỳ lạ thay, chiếc xe ô tô lại nổ máy hoạt động bình thường.

Phần 5: Rào Chắn Homestay Và Đêm Kinh Hoàng Lúc 3 Giờ Sáng

Dù xe đã nổ máy, cô có một dự cảm mãnh liệt rằng nếu cố chấp đi về Hà Nội ngay trong đêm nay, chắc chắn sẽ xảy ra tai nạn thảm khốc. Bất chấp sự phản đối ban đầu của NYC, cô khăng khăng bắt anh quay xe lại homestay. Cuối cùng anh cũng nhượng bộ đưa cô về và quyết định nán lại cùng cô qua đêm, dù sáng sớm hôm sau anh có việc gấp phải về Hà Nội. Trước khi ngủ, mẹ NYC gọi video dặn dò một thông tin mang tính sống còn: Bác linh cảm homestay này khá an toàn, phong thủy ở đây đủ mạnh để "nó" không thể trực tiếp chui vào phòng hãm hại cô được. Nó chỉ có thể tác động từ bên ngoài bằng những âm thanh quái dị nhằm lừa cô tự mở cửa cho nó vào.

Một mình đối diện với nỗi sợ, cô vội vã lấy đồ che kín toàn bộ gương trong phòng, bật sáng tất cả các bóng đèn và mở nhạc thật lớn để xua đi âm khí. Thời khắc kinh hoàng nhất ập đến vào khoảng gần 3h sáng. Một tiếng đập cực mạnh vào cửa sổ làm vỡ tung sự tĩnh lặng. Ngay sau đó là tiếng gõ cửa chính dồn dập, đi kèm với một giọng nói gọi mở cửa giống hệt giọng của người chị quản lý homestay.

Nhớ như in lời dặn dò sinh tử của bác gái, cô cắn răng chịu đựng, nhất quyết không đáp lời và tuyệt đối không vặn tay nắm cửa. Tiếng đập phá và vặn cửa kéo dài khoảng 10 phút, bất lực trước sự kiên quyết của cô, mọi âm thanh dần biến mất. Cơ thể cô kiệt quệ và thiếp đi lúc nào không hay.

Phần 6: Lời Cảnh Báo Trong Mơ Và Kẻ Song Trùng

Trong giấc ngủ chập chờn đêm đó, cô mơ thấy có người ân cần dặn dò: Nhất định phải rời khỏi Ninh Bình vào khoảng khung giờ 15-16h chiều ngày 31/05, nếu có thể thì hãy nhờ NYC tới đón. Còn nếu trong trường hợp xấu nhất không thể về được, thì bắt buộc phải tiếp tục cố thủ trong homestay vì nơi này có đủ năng lượng để bảo vệ cô.

Sự rùng rợn của thế lực siêu nhiên này không chỉ nhắm vào cô, mà còn được minh chứng qua một hiện tượng quái gở xảy ra cùng thời điểm với một nhóm khách khác (bạn A, B, C) tại khu vực lân cận. Bạn A đi tìm B và thấy rõ ràng B đang đi lên khu phòng ở. Khi A, C và một người nữa tiến đến trước phòng B, họ nghe rõ mồn một tiếng động sinh hoạt bên trong. Nhưng rùng mình thay, đúng lúc đó B "thật" lại lững thững đi từ dưới sân lên khiến mọi người chết sững. Bạn C quả quyết đã nghe thấy tiếng trong phòng từ trước, nên cả nhóm hoảng loạn khuyên B tuyệt đối không được mở cửa bước vào. Sự việc trở nên bế tắc khi có những người khác khẳng định vừa thấy B đi lên lầu, trong khi một số khác lại chắc nịch thấy A và B đi cùng nhau dưới sân. Khi mọi người đánh liều quay lại kiểm tra, căn phòng hoàn toàn trống rỗng, không có dấu hiệu bị đột nhập. Sự xuất hiện của "hai bạn B" cùng lúc (Doppelganger) chính là minh chứng rõ nhất cho khả năng giả mạo hình dáng và giọng nói của thế lực tà ác đang lẩn khuất trong bóng tối.

Phần 7: Chạy Trốn Khỏi Vùng Đất Ám

Trộm vía, đến sáng ngày 31/05, NYC của cô đã quay lại Ninh Bình để đón cô về Hà Nội an toàn. Vừa bước chân vào nhà, việc đầu tiên cô làm là lập tức lên thắp hương tạ ơn gia tiên và đi chùa thanh tẩy những uế khí còn sót lại.

Câu chuyện khép lại nhưng những dư âm kinh hoàng vẫn chưa buông tha tâm trí cô. Hàng loạt câu hỏi không lời đáp cứ lặp đi lặp lại: Tại sao thứ đó lại biết tên cô? Và điều gây ám ảnh nhất: người tài xế xe máy đêm đó rốt cuộc đã nhìn thấy thứ gì bám theo cô, hay cảm nhận được điều gì đáng sợ đến mức phải đột ngột đuổi cô xuống giữa vùng đèo núi hoang vu?

About the author

Ngô Quỳnh
Tết đến rồi

Đăng nhận xét