Những trò chơi dân gian "huyền thoại" dịp Tết ở miền Bắc

Nặc danh

Hê's lô hê's lyly, chào 500 anh em đã quay trở lại với blog của mình!

Lại một mùa Tết nữa sắp ập đến rồi các bạn ạ. Không biết chỗ mọi người thế nào chứ ở chỗ mình (miền Bắc) thì không khí nó đã rộn ràng lắm rồi. Cái cảm giác se se lạnh, mưa phùn lất phất, xong đi ra đường thấy đào quất bày la liệt là thấy "mùi" Tết nồng nàn luôn.

Nhưng mà này, nói thật nhé, Tết bây giờ nhiều khi thấy hơi... nhạt hơn ngày xưa một chút đúng không? Suốt ngày chỉ có ăn với ngủ, rồi lại lướt điện thoại. Thế nên hôm nay, mình quyết định "đổi gió", ngồi xuống chia sẻ với anh em một chủ đề cực kỳ hoài niệm và đậm chất văn hóa: Những trò chơi dân gian "huyền thoại" dịp Tết ở miền Bắc.

Bài này không có hướng dẫn kỹ thuật cao siêu gì đâu, toàn là kỷ niệm xương máu và trải nghiệm thực tế của mình thôi. Anh em pha ấm trà nóng, nhâm nhi miếng mứt gừng rồi cùng mình ôn lại tuổi thơ dữ dội nhé!

1. Bầu Cua Tôm Cá - "Sàn chứng khoán" của tuổi thơ

Mở bát đầu tiên chắc chắn phải là món này rồi. Không có tiếng lắc xúc xắc "lộc cộc" thì chưa phải là Tết. Đây có lẽ là trò chơi "quốc dân" mà từ người già đến trẻ nhỏ ai cũng mê.

Cách chơi (dành cho ai chưa biết)

Đơn giản lắm, có một cái bàn cờ giấy vẽ 6 hình: Bầu, Cua, Tôm, Cá, Gà, Nai. Nhà cái sẽ lắc 3 viên xúc xắc. Nhiệm vụ của anh em là đặt "niềm tin" (thường là hạt dưa, cái kẹo, hoặc tờ tiền lẻ mới cứng) vào ô mình thích. Mở bát ra trúng hình nào thì ăn hình đó.

Góc trải nghiệm:
Mình nhớ mãi cái Tết năm lớp 5. Được lì xì đâu đó 50 nghìn (hồi đó to lắm nhé). Máu chiến quá, dồn hết vào cửa "Tôm". Kết quả là ba con "Gà" hiện ra cười vào mặt. Thế là mất trắng tiền lì xì trong 1 nốt nhạc, khóc tu tu chạy về méc mẹ. Đấy, bài học đầu đời về quản lý tài chính là từ cái trò này mà ra đấy các bác ạ.

Bài học rút ra

Trò này vui là chính, nhưng dễ "cuốn" lắm. Kinh nghiệm của mình là:

  • Chỉ chơi vui vẻ với gia đình, bạn bè.
  • Đặt giới hạn: Thua hết số vốn định trước là đứng dậy đi rửa bát ngay, không ham gỡ.
  • Nên chơi bằng bánh kẹo hoặc hạt bí cho nó lành mạnh, ăn được thì bóc ra ăn luôn, đỡ cay cú.

[Chỗ này chèn ảnh mọi người quây quần chơi Bầu Cua cười nói vui vẻ]

2. Đập Niêu Đất - Thử thách "giác quan thứ 6"

Nếu ai ở các vùng quê miền Bắc có lễ hội làng dịp đầu xuân thì chắc chắn không lạ gì trò này. Nó là đỉnh cao của sự giải trí luôn.

Người chơi sẽ bị bịt mắt kín mít, cầm một cái gậy tre dài. Nhiệm vụ là đi bộ một đoạn rồi đập vỡ cái niêu đất treo trên dây. Nghe thì dễ đúng không? Nhưng mà đời không như là mơ đâu.

Kỷ niệm nhớ đời:
Có lần mình xung phong lên chơi ở hội làng. Bị bịt mắt xoay 3 vòng xong là mất phương hướng luôn. Dân làng ở dưới thì mỗi người hét một kiểu: "Sang trái!", "Sang phải!", "Đập đi!". Mình hoang mang tột độ, vụt một phát hết lực... trúng ngay vào cái cột đình bên cạnh. Tay thì đau điếng, còn cả làng được trận cười vỡ bụng. Nhưng mà vui cực kỳ, cái không khí ấy đúng là tiền không mua được.

Cảm nhận cá nhân

Trò này dạy cho mình một thứ: Đôi khi đám đông chưa chắc đã đúng. Khi bị che mắt, bạn phải tin vào cảm giác và trí nhớ của mình về vị trí mục tiêu trước khi bị bịt mắt. Và quan trọng nhất là phải dứt khoát. Vụt trượt thì thôi, chứ vụt nhử nhử là quê lắm.

3. Ô Ăn Quan - Chiến thuật gia vỉa hè

Trò này thì nhẹ nhàng hơn, không ồn ào nhưng lại cần cái đầu "nảy số" cực nhanh. Ngày xưa làm gì có iPad, chỉ cần viên phấn vẽ cái hình chữ nhật, chia ô, rồi nhặt mấy viên sỏi ngoài vườn là chơi cả ngày không chán.

Cái hay của Ô Ăn Quan là tính toán. Làm sao để rải quân mà ăn được nhiều nhất, hoặc chặn đường đối thủ để họ bị "hết quan toàn dân kéo về".

Mẹo nhỏ: Nếu chơi với bọn trẻ con bây giờ, anh em nhớ nhường nhịn chút nhé. Chứ tính toán ghê quá, ăn hết quân của cháu nó là nó dỗi, khóc òa lên là mất vui ngày Tết đấy. Mình bị mấy lần rồi, dỗ mệt nghỉ luôn!

4. Đánh Đu - Bay lên cùng mùa xuân

Đây là đặc sản của các lễ hội miền Bắc. Mấy cây tre già, to, dẻo dai được dựng lên thành khung đu cao vút. Người chơi (thường là các cặp nam nữ) sẽ đứng lên bàn đu và nhún.

Cái cảm giác khi đu bay lên cao, tà áo dài bay phấp phới, gió xuân phả vào mặt... nó phê chữ ê kéo dài luôn các bạn ạ. Nó vừa sợ, vừa kích thích. Nhìn ở dưới thì tưởng dễ, nhưng lên đấy mới biết cần sự phối hợp nhịp nhàng giữa hai người. Một người đẩy, một người nhún, phải đồng điệu thì đu mới lên cao được.

Mình từng thử chơi trò này với cô bạn hàng xóm. Hai đứa cứ loay hoay mãi mà cái đu nó cứ đung đưa như võng ru ngủ, chả lên cao được tí nào. Hóa ra là do hai đứa... lệch nhịp. Bài học rút ra: Muốn bay cao thì đồng đội phải hiểu ý nhau!

[Chỗ này chèn ảnh cây đu tre ở hội làng, có người đang bay bổng]

5. Cờ Tướng - Thú vui tao nhã của các cụ

Tết đến, ra đầu ngõ là thấy ngay bàn cờ tướng bày ra. Các cụ, các bác vừa nhâm nhi chén trà nóng, vừa suy nghĩ đăm chiêu. "Chiếu tướng!", "Xe pháo mã"... những âm thanh quen thuộc.

Ngày xưa mình không thích trò này đâu, thấy nó chậm chậm, chán phèo. Nhưng lớn lên một chút, ngồi xem các cụ đánh mới thấy cái thâm thúy của nó. Cờ tướng ngày Tết không chỉ là thắng thua, mà là nơi để mọi người hàn huyên, chúc tụng nhau. Có khi ván cờ đánh cả tiếng đồng hồ chưa xong vì mải... nói chuyện con cái, chuyện làm ăn năm cũ.

Nếu anh em chưa biết chơi, Tết này thử học đi. Ngồi đánh với bố, với ông một ván, đảm bảo tình cảm đi lên vùn vụt. Mà nhớ là đôi khi phải biết "thua khéo" để các cụ vui nhé (cái này là bí kíp gia truyền đấy!).

Lời kết

Đấy, sơ sơ vài trò vậy thôi mà thấy cả một bầu trời tuổi thơ ùa về rồi. Cuộc sống hiện đại, nhiều khi chúng ta mải mê với những thú vui công nghệ mà quên mất những giá trị truyền thống giản dị này.

Tết năm nay, thay vì cắm mặt vào điện thoại hay ngủ nướng, anh em thử rủ gia đình, bạn bè chơi lại mấy trò này xem sao. Đảm bảo cười ra nước mắt, mà lại gắn kết tình cảm cực kỳ luôn.

Anh em còn biết trò nào hay ho nữa không? Hay có kỷ niệm nào "bá đạo" dịp Tết thì comment ngay bên dưới để anh em mình cùng chém gió nhé. Đừng quên chia sẻ bài viết nếu thấy hay ho!

Chúc anh em và gia đình một cái Tết: Vui như chim sẻ - Khỏe như đại bàng - Giàu sang như phụng - Làm lụng như sâu - Sống lâu như đà điểu! (Câu chúc huyền thoại của mình đấy).

Hẹn gặp lại anh em ở bài viết sau. Bye bye~

Copyright © Đêm Giao Thừa - Blog Cuộc Sống

Đăng nhận xét