Chọn Làm Người Một Nhà

Chọn Làm Người Một Nhà

Chọn Làm Người Một Nhà

Chọn Làm Người Một Nhà

Tiểu thuyết hóa từ kịch bản phim truyền hình cùng tên

Quyển 1: Tiếng Mưa Rơi Và Những Đứa Trẻ Lạc Loài

Mưa rào xối xả trút xuống thị trấn Haedong bé nhỏ, gõ từng nhịp não nề trên mái hiên cũ kỹ của tiệm tạp hóa Donghwamaeul. Trong tiếng mưa ảm đạm ấy, gia đình viên cảnh sát Kim Dae-wook dọn đến căn hộ ở tầng trên của chung cư Oryun Mansion. Không khí gia đình họ lạnh lẽo đến nghẹt thở. Cậu bé Kim San-ha, tám tuổi, thu mình trong góc phòng, lặng lẽ chịu đựng những âm thanh đập phá và lời đay nghiến cay độc từ người mẹ Kwon Jeong-hee. Kể từ cái ngày đứa em gái So-jung qua đời trong lúc ở cùng San-ha, thế giới của cậu đã biến thành một nhà tù của sự dằn vặt. Người mẹ không thể chấp nhận hiện thực, đã trút toàn bộ lỗi lầm lên đôi vai nhỏ bé của cậu con trai.[1] Không lâu sau, Jeong-hee nộp đơn ly hôn, dứt áo ra đi, để lại San-ha chơ vơ giữa những mảnh vỡ của tổ ấm.[1]

Cùng lúc đó, tại tiệm mì Kalguksu của ông Yoon Jeong-jae ở tầng dưới, một mầm non khác cũng đang tìm chỗ bám rễ. Kang Seo-hyun, một người phụ nữ lầm lũi mang nhiều tâm sự, sau một buổi xem mắt do người trong xóm giới thiệu với ông Jeong-jae, đã lặng lẽ rời khỏi thị trấn để đi làm ăn, để lại cậu con trai Kang Hae-jun tại nhà người dì.[1] Bằng một sự đồng cảm vĩ đại của một người cha góa vợ đang nuôi cô con gái nhỏ Yoon Ju-won, ông Jeong-jae đã dang tay đưa Hae-jun về nhà, nhủ lòng sẽ chăm sóc đứa trẻ này bằng bát mì nóng hổi và tình thương vô bờ bến.[1]

Ánh sáng thực sự chiếu rọi vào cuộc đời San-ha và Hae-jun là nhờ nụ cười trong trẻo của cô bé Yoon Ju-won. Bỏ qua mọi sự e dè, Ju-won liên tục chìa bàn tay nhỏ bé của mình ra, lôi kéo San-ha xuống nhà cùng ăn cơm, cùng chơi đùa. Kể từ đó, chiếc bàn ăn chật hẹp trong căn bếp thơm mùi nước dùng Kalguksu của ông Jeong-jae luôn có đủ năm người: hai người cha vụng về và ba đứa trẻ không chung dòng máu. Họ đã tự tay lắp ráp nên một gia đình trọn vẹn của riêng mình.[1]

Quyển 2: Vết Nứt Của Máu Mủ

Thoắt cái, mười năm bình yên trôi qua. Những đứa trẻ năm xưa đã bước vào trường trung học. San-ha với vẻ ngoài lạnh lùng, tĩnh lặng và Hae-jun rạng rỡ, đam mê bóng rổ nhanh chóng trở thành tâm điểm của nữ sinh toàn trường.[2] Ju-won hồn nhiên giờ đây thường xuyên phải làm "người vận chuyển" thư tình bất đắc dĩ cho hai ông anh.[2] Dù không cùng chung huyết thống, tình cảm của họ khắng khít đến mức Ju-won luôn ấp ủ ước mơ được ông Jeong-jae chính thức nhận nuôi hai người anh để họ có chung một cái họ trên giấy tờ, dẫu cả San-ha và Hae-jun đều gạt đi vì hiểu rõ những rắc rối pháp lý.[2]

Thế nhưng, bức tường thành gia đình vững chãi ấy bắt đầu rạn nứt khi những người máu mủ ruột rà đột ngột gõ cửa. Yang Dong-gu, cha ruột của Hae-jun – kẻ từng kết hôn với gia đình giàu có nhưng lại hiếm muộn – lái chiếc xe hơi sang trọng đến tận trường học để đòi lại con.[1, 3] Sâu thẳm trong Hae-jun, vết thương bị mẹ bỏ rơi vẫn luôn rỉ máu, khiến cậu từng vô tình nhận nhầm một người lạ trên phố là mẹ mình, một khoảnh khắc yếu đuối xót xa lọt vào mắt cô bạn Park Dal.[4]

Bi kịch ập tới dồn dập. Ở đầu dây bên kia, San-ha nhận hung tin: mẹ cậu và người chồng mới gặp tai nạn ô tô nghiêm trọng, người chồng qua đời, còn bà bị bán liệt.[1] Trách nhiệm và sự dằn vặt ép San-ha phải quyết định lên Seoul để chăm sóc bà cùng cô em gái cùng mẹ khác cha So-hee.[1, 5] Ngay lúc đó, tại Haedong, ông Jeong-jae ngất xỉu vì kiệt sức sau bao năm tháng lao lực.[5] Nhìn người cha nuôi tiều tụy trên giường bệnh, Hae-jun cắn chặt răng, đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất tuổi trẻ: chấp nhận đi Mỹ cùng người cha ruột mà cậu chán ghét, để giảm bớt gánh nặng tài chính và bảo vệ tổ ấm của ông Jeong-jae.[1, 5] Mặc cho Ju-won khóc nấc níu kéo, hai người anh lớn vẫn đành lòng bước lên những chuyến xe định mệnh, xé toạc thanh xuân của cả ba thành những mảnh vỡ đau thương.

Quyển 3: Mười Năm Xa Cách Và Sự Hội Ngộ Bẽ Bàng

Thời gian không có sự nhân nhượng. Mười năm đằng đẵng trôi qua, bào mòn những nhiệt huyết tuổi trẻ. Ju-won giờ đã 29 tuổi, tự mình mở tiệm bánh ngọt mang tên Daldal Bakery.[1] Từ những cuộc gọi và tin nhắn sinh nhật ban đầu, khoảng cách đã dần đẩy ba người họ vào sự im lặng.[6] Nơi đất khách, Hae-jun sống chuỗi ngày tăm tối. Cậu bị cha ruột hắt hủi, phải từ bỏ giấc mơ bóng rổ ở trường đại học danh giá, vất vả làm thêm đủ nghề, thậm chí làm người mẫu nghiệp dư để tự nuôi thân.[7] Tại Seoul, San-ha khoác lên mình chiếc áo blouse trắng của bác sĩ nội trú khoa Chấn thương Chỉnh hình Bệnh viện Myeongju, nhưng tâm hồn anh lại bị xiềng xích bởi sự thao túng và oán trách không ngừng của người mẹ tàn tật.[1]

Và rồi, họ trở về, đột ngột như cơn mưa rào năm ấy. Một đêm muộn, tiệm bánh của Ju-won có kẻ lạ mặt đột nhập. Khi cảnh sát áp giải tên trộm về đồn, ông Jeong-jae vừa xông tới đánh hắn một trận tơi bời thì sững sờ nhận ra khuôn mặt bầm dập, gầy gò đó chính là cậu con trai Kang Hae-jun.[6] Cùng thời điểm, San-ha cũng xuất hiện, quyết tâm không bao giờ rời xa gia đình này nữa.[1] Thế nhưng, mười năm cô độc đã đóng băng trái tim Ju-won. Đối diện với hai người từng là tất cả, cô giữ khoảng cách lạnh lẽo, gọi họ bằng cái danh xưng "những người bạn từng chung nhà", gạt đi mọi nỗ lực bù đắp của họ.[1]

Quyển 4: Ranh Giới Tình Thân Và Sự Thức Tỉnh

Để phá vỡ bức tường băng giá của Ju-won, San-ha và Hae-jun hiểu rằng họ không thể tiếp tục núp bóng "người nhà". San-ha bắt đầu chiến dịch theo đuổi tĩnh lặng, khao khát biến tình yêu thầm kín nhiều năm thành hiện thực.[1] Đỉnh điểm của sự giằng xé xảy ra khi Hae-jun vô tình bước vào phòng và chứng kiến khoảnh khắc San-ha cùng Ju-won suýt chạm môi nhau. Sự việc dội một gáo nước lạnh vào Hae-jun, đánh thức nỗi ám ảnh bị bỏ rơi và phản bội tột cùng, khiến tình anh em bao năm đứng trước bờ vực rạn nứt.[8]

Trong khi đó, những rắc rối cũ vẫn không buông tha. Do Hee-joo, cô bạn gái cũ kiêu kỳ của Hae-jun từ Mỹ trở về, nay làm cùng bệnh viện với San-ha, liên tục xuất hiện quấy rầy. Cô ta thậm chí không ngần ngại gọi ông Dae-wook là "bố chồng" và liên tục nhờ San-ha làm cầu nối.[9, 10] Sóng gió thực sự ập đến khi bà Kwon Jeong-hee tìm tới tận Haedong. Thấy San-ha không còn răm rắp nghe lời, bà giáng cho anh một cái tát nảy lửa, lớn tiếng cấm đoán và ra lệnh anh phải về Seoul.[11]

Nhưng lần này, San-ha không còn là cậu bé tám tuổi co ro trong góc phòng. Anh kiên quyết từ chối, yêu cầu bà dẫn em gái So-hee về lại Seoul.[11] Sự thức tỉnh của San-ha càng thêm vững vàng nhờ vào Ju-won. Thay vì mù quáng níu kéo, Ju-won mỉm cười nói với anh rằng, nếu anh muốn ở lại vì cô, cô rất vui, nhưng cô sẽ không bao giờ ép buộc hay cấm cản anh rời đi nếu đó là điều anh muốn.[11] Chính sự bao dung ấy đã hoàn toàn bẻ gãy chiếc gông cùm tội lỗi trên cổ San-ha.

Quyển 5: Lựa Chọn Trở Thành Gia Đình

Bí mật về mối quan hệ lãng mạn của San-ha và Ju-won cuối cùng cũng bại lộ trước hai người cha. Trái ngược với sự hân hoan của ông Dae-wook, ông Jeong-jae kịch liệt phản đối, bởi trong tiềm thức, ông luôn xem chúng là những đứa con ruột thịt. Tuy nhiên, trước tình yêu chân thành và sự kiên định của San-ha, trái tim người cha cuối cùng cũng mềm lòng, chấp nhận trao gửi cô con gái rượu cho chàng trai mà ông đã nhìn lớn lên từng ngày.

Ở một diễn biến khác, Hae-jun cuối cùng cũng cởi bỏ được nút thắt trong lòng. Dưới sự sắp xếp của San-ha, Hae-jun bắt gặp Park Dal đi xem mắt. Sự ghen tuông bùng nổ, San-ha ép Hae-jun ra sân bóng rổ, thách đấu trực tiếp với gã đàn ông kia. Trận đấu bóng rổ không chỉ là màn thể hiện sức mạnh mà còn là sự giải phóng những cảm xúc dồn nén. Giành chiến thắng áp đảo, Hae-jun hiên ngang yêu cầu đối thủ rút lui. Cậu quay sang Park Dal, thẳng thắn thừa nhận tình cảm giấu kín và khẩn khoản xin cô một cơ hội để họ chính thức hẹn hò.

Mùa đông năm ấy khép lại bằng một cái kết không thể viên mãn hơn. Bà Kang Seo-hyun, mẹ của Hae-jun, sau khi gỡ bỏ mọi hiểu lầm với con trai, đã mạnh dạn ngỏ lời cầu hôn ông Jeong-jae. Đám cưới của họ diễn ra trong sự hân hoan của cả thị trấn Haedong, với tiếng hát chúc mừng mộc mạc của "sui gia" Dae-wook. Giữa hội trường ngập tràn ánh sáng, năm con người—từng mang những mảnh vỡ đớn đau của huyết thống—lại khoác tay nhau chụp chung một bức ảnh gia đình. Họ chứng minh một chân lý rực rỡ: Huyết thống có thể tạo ra chúng ta, nhưng tình yêu thương và sự lựa chọn mới là thứ định nghĩa một gia đình thực sự.

About the author

Ngô Quỳnh
Tết đến rồi

Đăng nhận xét