BÓNG HỒNG RẠN NỨT

BÓNG HỒNG RẠN NỨT

Tự truyện từ mép vực của một sinh viên Bách Khoa

BÓNG HỒNG RẠN NỨT

Tự truyện từ mép vực của một sinh viên Bách Khoa

Chương 1: Lớp Vỏ Bọc Bằng Kính

Không gian Thư viện Tạ Quang Bửu lúc chín giờ tối tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp gõ khô khốc của chính trái tim mình. Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống trang sách Giải tích 3, nhưng những con số ma trận dường như đang nhảy múa và mờ đi. Tôi cắn chặt môi, tay ghì mạnh chiếc bút chì lên tờ giấy nháp để tính toán số điểm cần thiết. Học bổng Loại A. Điểm tích lũy (GPA) phải trên 3.6 và điểm rèn luyện không được dưới 90. Đó không phải là một mục tiêu phấn đấu, đó là mệnh lệnh sinh tồn.

Người ta thường gọi tôi bằng những danh xưng mỹ miều: "Bóng hồng Bách Khoa", người luôn mang triết lý "Ngã 7 lần, đứng dậy 8 lần".[1] Họ ngưỡng mộ một nữ sinh hiếm hoi giữa môi trường kỹ thuật khô khan lại sở hữu vẻ ngoài xinh xắn, thành tích "Sinh viên 5 tốt" và giọng hát ngọt ngào trên sân khấu Câu lạc bộ Âm nhạc Glee BK. Nhưng họ không biết rằng, lớp vỏ bọc hoàn hảo đó được tôi xây lên bằng sự kiệt quệ tột cùng. Đằng sau những nụ cười tỏa nắng là tiếng ho sù sụ đến xé phổi của mẹ tôi nơi góc căn nhà cấp bốn xập xệ, là mùi mồ hôi chua loét quyện với mùi xăng từ chiếc xe ôm cọc cạch của bố, và là ánh mắt ngơ ngác của hai đứa em đang tuổi ăn tuổi lớn.

Gia đình tôi nghèo, một cái nghèo tàn nhẫn bấu víu lấy từng bữa ăn. Vì thế, tôi không được phép sai lầm. Tôi học như một kẻ điên, vừa duy trì điểm số, vừa đi làm thêm gia sư, tối lại vùi mình vào thư viện. Câu lạc bộ âm nhạc là nơi duy nhất tôi cho phép tâm hồn mình được thở. Và cũng chính tại nơi đó, tôi đã gặp hắn.

Hắn là một nam sinh cùng khóa, nổi bật như một vệt sáng chói lọi giữa đám đông. Nhà giàu, đi xe sang, luôn toát ra vẻ phong trần và tự tin của kẻ sinh ra đã ở vạch đích. Hắn thường đợi tôi sau những buổi tập hát, đưa tôi đến những quán cà phê sang trọng ở khu vực "Bách Kinh Xây" mà cả đời tôi chưa từng dám bước vào.[2] Hắn dịu dàng, ân cần, lắng nghe những mệt mỏi của tôi bằng một đôi mắt đầy thấu cảm. Trong những phút giây yếu lòng nhất, tôi đã nhầm tưởng sự thao túng đầy toan tính đó là một bờ vai an toàn.

Chương 2: Cấu Trúc Sụp Đổ

Bi kịch không bao giờ gõ cửa trước, nó đạp tung cánh cửa và nghiền nát mọi thứ. Chuyện bắt đầu vào một buổi chiều mưa, tôi xin nghỉ làm thêm về nhà sớm để nấu cháo cho mẹ. Vừa bước đến đầu ngõ, tôi nghe thấy tiếng cãi vã đục ngầu. Bố tôi đang thu dọn quần áo. Ông đã lấy đi toàn bộ số tiền ít ỏi mà tôi chắt bóp dành dụm để mua thuốc đặc trị cho mẹ. Ông mang nó đi cho một người đàn bà khác.

Tôi quỳ rạp xuống nền đất lạnh lẽo, ôm lấy chân ông van xin, nhưng đáp lại chỉ là cái hất tay lạnh lùng và tiếng xe máy lao vút đi. Niềm tin vào người cha, vào thứ gọi là trụ cột gia đình, vỡ vụn thành từng mảnh. Mẹ tôi lên cơn khó thở, phải nhập viện cấp cứu. Áp lực ập đến khiến tôi hoàn toàn mất tập trung trong kỳ thi giữa kỳ. Lần đầu tiên, điểm chữ của tôi tụt xuống mức B. Lớp vỏ bọc học thuật của tôi bắt đầu rạn nứt.

Nhưng đó chưa phải là đáy sâu nhất của địa ngục. Một đêm, con em gái út của tôi — đứa trẻ mới đang học lớp 11 — khóa trái cửa phòng tắm và gào khóc điên dại. Khi tôi phá cửa xông vào, nó đang cầm mảnh thủy tinh rạch lên tay mình. Dưới ánh đèn mờ ảo, sự thật kinh hoàng được phơi bày qua tiếng nấc nghẹn ngào của nó. Nó đã có thai. Và kẻ gây ra tội ác tày trời đó, kẻ đã đe dọa, bạo hành và cưỡng bức nó suốt nhiều tháng qua, chính là đứa em trai ruột thịt của chúng tôi.

Trời đất xung quanh tôi như đảo lộn. Buồn nôn. Ghê tởm. Phẫn nộ và bất lực. Gia đình tôi không chỉ nghèo, mà luân lý và đạo đức đã thối rữa từ tận gốc rễ.[3] Con bé út từng là một học sinh khá, giờ đây trở nên hoảng loạn, học hành sa sút thảm hại, trở thành một cái xác không hồn. Tôi phải làm gì đây? Báo công an để em trai đi tù và dìm chết mẹ tôi trong sự nhục nhã? Hay im lặng để đưa em gái đi giải quyết cái thai trong bóng tối?

Tôi cần tiền. Một số tiền rất lớn để lo viện phí cho mẹ và chi phí y tế cho em gái. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi đã tìm đến hắn. Tôi vay hắn một khoản tiền khổng lồ. Kể từ giây phút nhận xấp tiền đó, tôi không còn là người yêu của hắn nữa. Tôi chính thức trở thành món đồ chơi bị mua đứt.

Chương 3: Ác Quỷ Tháo Mặt Nạ

Khi tôi bị trói buộc bởi món nợ, hắn bắt đầu lột bỏ lớp mặt nạ hoàng tử ân cần. Trong một lần đi làm thêm phục vụ tại một quán bar sang trọng, tôi tận mắt thấy hắn đang ôm ấp, rót những lời đường mật y hệt vào tai một tiểu thư con nhà quyền quý. Tôi tìm hiểu và bàng hoàng nhận ra, hắn bắt cá không chỉ hai tay, mà có cả một danh sách những cô gái bị hắn đùa giỡn. Với hắn, việc chinh phục được "Bóng hồng Bách Khoa" kiêu ngạo chỉ là một chiến tích để khoe khoang với đám bạn giàu có.

Cảm thấy bị sỉ nhục đến tận cùng, tôi hẹn hắn ra để chất vấn và kiên quyết nói lời chia tay, hứa sẽ làm việc quần quật để trả lại từng đồng. Nhưng hắn chỉ cười khẩy. Hắn tiến lại gần, ghé sát tai tôi thì thầm những lời mang nọc độc: "Em nghĩ em thoát được tôi sao? Nếu em bước đi, ngày mai toàn bộ cái trường Bách Khoa này, và cả khu phố nhà em, sẽ biết chuyện thằng em trai em làm em gái mình chửa hoang. Để xem mẹ em sống thêm được mấy ngày."

Tôi đứng chết trân, toàn thân run rẩy. Hắn đã nắm thóp được bí mật dơ bẩn nhất của gia đình tôi. Đêm đó, lợi dụng lúc tôi suy sụp và kiệt quệ nhất về mặt tinh thần, hắn đã dùng sức mạnh để cưỡng ép tôi. Mọi sự phản kháng của tôi đều bị đè bẹp dưới nỗi sợ hãi về việc gia đình bị phanh phui. Tôi nhắm nghiền mắt lại, cắn chặt môi đến rớm máu, cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc, tách rời khỏi thể xác dơ bẩn này.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày tăm tối nhất. Tôi rơi vào hội chứng Chấn thương tâm lý phức hợp (C-PTSD).[4] Tôi tê liệt cảm xúc, thường xuyên bị giật mình hoảng loạn, và mất ngủ triền miên. Việc học trượt dốc không phanh. Từ một sinh viên xuất sắc, tôi nhận được giấy Cảnh cáo học tập của nhà trường.[5] Học bổng bị cắt hoàn toàn. Nhưng điều kinh khủng nhất mới thực sự đến: chu kỳ kinh nguyệt của tôi biến mất. Que thử thai hiện lên hai vạch đỏ chót.

Chương 4: Bước Chân Trên Gờ Tường C9

Khi biết tôi có thai, trái với suy nghĩ hắn sẽ rũ bỏ, hắn lại tỏ ra đắc thắng tột độ. Hắn ném tờ giấy đăng ký kết hôn lên bàn, tuyên bố sẽ cưới tôi. Hắn nói gia đình hắn sẽ lo hết nợ nần, lo cho mẹ tôi chữa bệnh. Nhưng đổi lại, tôi phải nộp đơn xin thôi học tại Bách Khoa ngay lập tức. Tôi phải ngoan ngoãn ở nhà làm một con búp bê sinh sản, một chiến lợi phẩm bị giam lỏng trong lồng son của hắn. Hắn không yêu tôi, hắn chỉ muốn kiểm soát và tước đoạt toàn bộ cuộc đời tôi.

Tôi chưa kịp đưa ra quyết định thì một buổi sáng u ám, bệnh viện gọi điện báo tin. Mẹ tôi đã qua đời. Cơ thể héo hon của bà không chịu đựng nổi những biến chứng của bệnh tật và sự hành hạ của nỗi buồn. Đám tang diễn ra trong im lặng mịt mùng. Bố tôi không về. Thằng em trai lầm lì góc nhà. Con em gái khóc ngất đi. Đứng trước di ảnh của mẹ, tôi không khóc nổi. Một cảm giác tội lỗi của kẻ sống sót (Survivor's guilt) bóp nghẹt lấy lồng ngực tôi.[6] Tôi cảm thấy việc mình cố gắng sinh tồn dường như là một tội ác. Nếu tôi không tồn tại, có lẽ mọi thứ đã không bế tắc đến mức này.

Đêm hôm đó, tôi bước ra khỏi nhà trọ, lang thang vô định giữa khuôn viên trường Bách Khoa. Tôi đi ngang qua Hồ Tiền, nhìn những đóa hoa súng khép mình trong đêm, tựa như thanh xuân và hoài bão khoa học của tôi đang lụi tàn. Tôi bước vào tòa nhà C9 — nơi từng là biểu tượng học thuật mà tôi tự hào, giờ đây vươn cao như một nấm mồ lạnh lẽo.[7]

Tôi trèo lên tầng cao nhất, bước ra mép ban công. Gió rít gào bên tai. Dưới kia là khoảng không đen ngòm, sâu thẳm. Trong đầu tôi không còn sự sợ hãi, chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tôi nghĩ đến cái thai đang lớn dần — mầm mống của kẻ ác đã tàn phá tôi. Tôi nghĩ đến tương lai bị giam cầm. Tự sát lúc này không phải là hèn nhát, mà là sự phản kháng cuối cùng, là cách duy nhất để tôi giành lại quyền tự quyết đối với thân thể và linh hồn mình. Tôi nhắm mắt lại, dang hai tay ra, chuẩn bị trút bỏ mọi gánh nặng.

"Chị ơi... đừng bước nữa."

Một giọng nói cất lên từ phía sau, trầm ấm và run rẩy. Tôi ngoảnh lại. Đó là một cậu sinh viên khóa dưới. Cậu ấy không lao đến ôm chầm lấy tôi hay hét lên kinh hãi. Cậu chỉ đứng cách tôi vài bước chân, ánh mắt ngập tràn sự thấu hiểu và xót xa. Cậu nhìn tôi, không phải nhìn một "Bóng hồng" kiêu ngạo, mà nhìn một con người đang vỡ nát cần được chở che. "Chị không cần phải gồng mình gánh vác thế giới này nữa. Xuống đây với em, em sẽ bảo vệ chị."

Chương 5: Ánh Sáng Nơi Đáy Hồ

Cậu ấy tên là Phong, nhỏ hơn tôi hai tuổi, người đã từng lặng lẽ theo dõi những buổi biểu diễn của tôi ở Glee BK. Sinh ra trong một gia đình có điều kiện kinh tế vững vàng, nhưng cách Phong dùng tiền không giống như kẻ đã đẩy tôi vào vực thẳm. Cậu ấy dùng nó để giải phóng tôi.

Phong đưa tôi về một căn hộ an toàn, tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Cậu đứng ra thanh toán toàn bộ khoản nợ của tôi với kẻ ác kia, gửi kèm một lời cảnh cáo pháp lý đanh thép khiến hắn không dám bén mảng đến gần. Trong không gian an toàn đó, tôi đã đưa ra quyết định khó khăn nhất đời mình: chấm dứt thai kỳ. Cậu ấy nắm chặt tay tôi trong phòng khám lạnh lẽo, không phán xét, chỉ có sự bao dung vô bờ bến.

Hành trình chữa lành không phải là phép màu một sớm một chiều. Tôi phải đối mặt với những cơn ác mộng hàng đêm, những giọt nước mắt không báo trước. Phong đã mời bác sĩ tâm lý giúp tôi can thiệp bằng các liệu pháp chuyên sâu như EMDR để xử lý tận gốc những sang chấn.[8] Tôi học cách tha thứ cho bản thân, học cách thiết lập ranh giới: tôi vẫn gửi tiền hàng tháng chu cấp cho em gái đi học lại, nhưng dứt khoát cắt đứt liên lạc với người cha bội bạc và đứa em trai tội lỗi.

Một năm sau, tôi làm đơn xin quay trở lại trường Bách Khoa để tiếp tục việc học. Tôi không còn ép mình phải đạt điểm A+ hay duy trì hình ảnh một nữ sinh hoàn hảo nữa. Tôi chỉ là tôi, một kẻ đã từng rơi xuống đáy sâu nhưng quyết định tự mình trèo lên.

Chiều nay, hoàng hôn rải những dạt nắng vàng vọt xuống mặt Hồ Tiền. Tôi ngồi trên ghế đá, nhìn những bông súng nước đang nở rộ. Phong ngồi cạnh tôi, khe khẽ lật từng trang sách. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận bầu không khí mát rượi lấp đầy lồng ngực, và khẽ cất giọng ngân nga một giai điệu cũ. Lần này, tôi không hát để biểu diễn cho ai xem, cũng không hát để trốn tránh thực tại. Tôi hát cho chính sự sinh tồn vĩ đại của tâm hồn mình, cho một bóng hồng dẫu đã rạn nứt, nhưng vẫn kiêu hãnh đơm hoa.

About the author

Ngô Quỳnh
Tết đến rồi

Đăng nhận xét