Tâm sự mỏng ngày Tết: Cái lạnh miền Bắc, nồi bánh chưng và những bài học của sự trưởng thành
Hê's lô hê's lyly, xin chào 500 anh em thiện lành!
Chắc là cũng lâu lắm rồi mình không ngồi xuống gõ gõ vài dòng tâm sự với anh em như thế này. Quanh năm suốt tháng cứ cắm mặt vào công việc, vào những lo toan bộn bề, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy đường phố Hà Nội đã bắt đầu tắc đường kinh khủng khiếp, đào quất đã bày la liệt. Thế là biết Tết đến mông rồi các bác ạ!
Hôm nay, tạm gác lại mọi chuyện cơm áo gạo tiền, mình muốn ngồi đây "chém gió" với anh em một chút về cái Tết cổ truyền, đặc biệt là cái hương vị Tết ở miền Bắc mà mình - một thanh niên đã trải qua hơn hai chục cái nồi bánh chưng - cảm nhận được. Bài viết này không có kịch bản, không văn mẫu, chỉ có những trải nghiệm thực tế "full HD không che" của mình thôi nhé. Let's go!
1. Cái "Vibe" Tết miền Bắc: Nó lạ lắm!
Anh em nào ở miền Nam ra Bắc ăn Tết chắc sẽ sốc nhiệt, nhưng với mình, Tết mà không lạnh thì nó cứ sai sai thế nào ấy. Cái lạnh của Tết miền Bắc nó không chỉ là nhiệt độ thấp, mà nó là cái combo hủy diệt: Mưa phùn + Gió bấc + Nồm ẩm.
Nhưng thề với các bạn, chính cái không khí buốt giá ấy mới làm nên vị Tết. Sáng ra đường, co ro trong cái áo phao dày sụ, nhìn dòng người hối hả chở những cành đào phai, những cây quất trĩu quả len lỏi qua từng con phố cổ, cảm giác nó xao xuyến lạ lùng. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các ngôi nhà, mùi mùi già (cây mùi để tắm tất niên ấy) bay trong gió... tất cả tạo nên một cái bầu không khí mà mình gọi là "mùi Tết".
Cái cảm giác đi sắm Tết dưới mưa phùn, tay xách nách mang, miệng thì kêu lạnh nhưng trong lòng thì rạo rực. Đó là cái thú vui mà chỉ dân Bắc mình mới thấm thía được.
2. Kiếp nạn thứ 82: Dọn nhà đón Tết
Nói đến trải nghiệm thực tế thì không thể bỏ qua tiết mục "Dọn nhà toàn thư". Đây chắc chắn là nỗi ám ảnh kinh hoàng của mọi thanh niên Việt Nam chứ không riêng gì mình.
Bình thường nhà cửa bừa bộn tí không sao, nhưng cứ hễ 23 tháng Chạp tiễn ông Công ông Táo xong là phụ huynh auto bật chế độ "quét sạch sành sanh". Mà khổ nhất là cái gì các bác biết không? Là bộ bàn ghế gỗ chạm trổ rồng phượng! 😭
Ngồi tỉ mẩn dùng tăm bông, bàn chải đánh răng cũ để cọ từng cái khe nhỏ xíu, lưng thì mỏi, tay thì móp, vừa làm vừa tự hỏi: "Tại sao các cụ ngày xưa lại thích chạm trổ nhiều thế nhỉ?". Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đến lúc dọn xong, nhìn cái nhà nó sạch bong kin kít, mùi nước lau sàn thơm phức, cắm thêm lọ hoa lay ơn hay thược dược vào, tự nhiên thấy căn nhà mình nó "xịn xò" hẳn lên. Lúc đấy mới thấy công sức bỏ ra cũng đáng đồng tiền bát gạo.
3. Ẩm thực Tết: Bánh chưng, thịt đông và dưa hành
Anh em miền Nam có bánh Tét, thịt kho hột vịt, khổ qua nhồi thịt. Còn team miền Bắc chúng tôi thì "auto" là bánh chưng, thịt đông, dưa hành, nem rán.
Cái món thịt đông ấy, nhìn thì lổn nhổn thế thôi nhưng ăn với cơm nóng, chấm tí nước mắm hạt tiêu thì cứ gọi là "cháy" nồi cơm. Đặc biệt là cái không khí cả nhà quây quần gói bánh chưng. Dù bây giờ dịch vụ đầy rẫy, đặt cái là ship tận giường, nhưng nhà mình vẫn cố giữ cái nếp gói bánh.
Cảm giác đêm 29, 30 Tết, trời rét căm căm, ngồi canh nồi bánh chưng sôi sùng sục, nướng củ khoai, củ sắn, nghe người lớn kể chuyện ngày xưa, bọn trẻ con thì chạy lăng xăng... Nó ấm áp vô cùng các bạn ạ. Đó là những khoảnh khắc mà tiền bạc không bao giờ mua được. Bài học rút ra ở đây là gì? Là dù cuộc sống có hiện đại đến đâu, những giá trị truyền thống vẫn là cái neo giữ tâm hồn mình lại, để mình không bị cuốn trôi đi quá xa.
4. Trưởng thành là khi... sợ Tết?
Ngày bé, mình mong Tết lắm. Mong được nghỉ học, được ăn ngon, được mặc quần áo mới và quan trọng nhất là được lì xì. Cứ thấy khách đến nhà là mắt sáng lên như đèn pha ô tô.
Nhưng rồi ai cũng phải lớn. Bây giờ, cảm giác về Tết nó khác lắm.
Tết bây giờ là trách nhiệm.
Tết bây giờ là những câu hỏi "xát muối" vào tim: "Bao giờ lấy vợ?", "Lương tháng bao nhiêu?", "Thưởng Tết nhiều không?".
Có những năm đi làm xa, áp lực công việc, tiền bạc (lại là cơm áo gạo tiền), nhiều lúc nghĩ tiêu cực chỉ muốn trốn Tết. Sợ phải đối diện với họ hàng, sợ phải lì xì (đổi vai từ người nhận sang người phát nó đau ví lắm các bác ạ 🤣). Nhưng rồi, sau tất cả, khi bước chân về đến cửa nhà, thấy bố đang lúi húi tỉa cây mai cây đào, thấy mẹ đang nấu nướng trong bếp, mọi mệt mỏi tan biến hết.
Mình nhận ra một bài học xương máu: Tết không ở đâu xa, Tết ở trong lòng mình. Nếu mình coi nó là gánh nặng, nó sẽ là gánh nặng. Nếu mình coi nó là dịp để đoàn viên, để báo hiếu, để nghỉ ngơi nạp năng lượng, thì nó sẽ lại đẹp như ngày mình còn bé.
5. Giao thừa và những điều ước
Thời khắc Giao thừa ở miền Bắc nó thiêng liêng lắm. Trời đất giao hòa, mưa xuân lất phất. Sau màn pháo hoa (hoặc xem Táo Quân xong), cả nhà cũng làm mâm cúng ngoài trời. Mùi hương trầm nghi ngút tỏa ra trong đêm tối lạnh lẽo tạo nên một không gian tĩnh lặng đến lạ thường.
Lúc đó, mình thường lặng người đi một chút. Nhìn lại một năm qua mình đã làm được gì, chưa làm được gì. Có những tiếc nuối, có những thành công nho nhỏ. Nhưng quan trọng nhất là mình và gia đình vẫn còn ngồi đây bên nhau, khỏe mạnh. Thế là đủ, là hạnh phúc rồi.
Lời kết cho anh em
Viết dài dòng văn tự thế thôi, chứ tóm lại là Tết sắp đến rồi. Dù năm qua anh em có thất bát hay thành công rực rỡ, dù có đang "nợ ngập đầu" hay "tiền đầy túi", thì cũng hãy gác lại âu lo mà về nhà ăn Tết nhé.
Đừng vì vài câu hỏi vô duyên của hàng xóm hay áp lực lì xì mà đánh mất niềm vui. Hãy trân trọng từng phút giây bên bố mẹ, vì chúng ta không biết mình còn được ăn bao nhiêu cái Tết trọn vẹn như thế nữa đâu.
Chúc 500 anh em một năm mới chân cứng đá mềm, sức khỏe vô biên, tiền vào như nước sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin. Năm mới thắng lợi mới nhé các bác!
Thôi mình lượn đi sắm cành đào đây, hẹn gặp lại anh em ở những bài viết sau nhé. Mãi yêu <3
