Bóng Tối Dưới Chân Tháp Tiền Phong

Bóng Tối Dưới Chân Tháp Tiền Phong

Bóng Tối Dưới Chân Tháp Tiền Phong

Bóng Tối Dưới Chân Tháp Tiền Phong

Chương 1: Tiếng Chuông Báo Tử Của Thanh Xuân

Trần Hoàng Nam gục mặt xuống bàn tại giảng đường D3 rộng lớn của Đại học Bách khoa Hà Nội. Giọng giảng viên đều đều vang lên qua hệ thống loa, phân tích về những phạm trù triết học vĩ mô, nhưng không một chữ nào lọt vào tai cậu. Nam vừa trải qua đêm thức trắng thứ ba liên tiếp để cày thuê mã nguồn cho một dự án bên ngoài. Đôi mắt cậu thâm quầng, chiếc áo sơ mi sờn cổ ướt đẫm mồ hôi dù quạt trần vẫn đang quay hết công suất. Trong đầu cậu lúc này chỉ có những con số nhảy múa: tiền phòng trọ ở phường Bách Khoa tháng này lại tăng, tiền ăn chỉ còn đúng năm mươi nghìn đồng cho ba ngày tới.

Chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi quần bỗng rung lên bần bật. Số của bệnh viện. Nam linh tính có chuyện chẳng lành, vội vàng lẻn ra hành lang nghe máy. Giọng cô y tá gấp gáp vang lên báo tin mẹ cậu vừa ngất xỉu và đang cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai. Nam chạy thục mạng qua con đường Tạ Quang Bửu, bỏ lại sau lưng giảng đường và cả tuổi trẻ của mình.

Tại bệnh viện, bác sĩ ném cho cậu một bản án không thể nghiệt ngã hơn: Mẹ cậu bị suy thận mạn giai đoạn cuối, buộc phải chạy thận nhân tạo chu kỳ. Chi phí cho mỗi lần chạy thận dao động từ 700.000 đến 1.000.000 đồng, và với tần suất 3 lần mỗi tuần, gia đình cậu sẽ phải gánh khoản chi phí từ 8 triệu đến 12 triệu đồng mỗi tháng.[1] Nam đứng chết lặng ở hành lang sực mùi thuốc sát trùng. Cậu mồ côi hy vọng. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Khi Nam trở về căn nhà xập xệ để lấy tiền tiết kiệm đóng viện phí, cậu phát hiện ra chiếc tủ sắt đã bị cạy tung. Người cha làm nghề xe ôm của cậu đã cuỗm sạch số tiền ít ỏi đó, bỏ trốn cùng một người đàn bà khác, để lại cho cậu một bà mẹ đang thoi thóp và hai đứa em đang tuổi ăn tuổi học.

Chương 2: Cú Trượt Dài Trong Vũng Bùn

Chỉ hai tuần sau khi mẹ nhập viện, một tai họa khác lại giáng xuống, triệt để đánh sập chút lương tri còn sót lại trong Nam. Em trai cậu, Trần Hoàng Việt, 16 tuổi, vì muốn bảo vệ bạn bè đã dùng dao đâm trọng thương một học sinh cùng trường. Việt bị công an bắt tạm giam. Đứng trước đồn công an, Nam run rẩy cầm tờ giấy thông báo. Pháp luật quy định người chưa đủ 18 tuổi gây thiệt hại mà không có tài sản thì cha mẹ, hoặc người giám hộ phải chịu trách nhiệm bồi thường.[2] Bố đã bỏ trốn, mẹ nằm viện, Nam với tư cách là anh cả buộc phải đứng ra gánh vác.

Gia đình nạn nhân yêu cầu một khoản tiền khổng lồ để đổi lấy đơn bãi nại. Ngoài chi phí y tế cấp cứu, họ đòi bồi thường tổn thất tinh thần với mức kịch trần là 50 lần mức lương cơ sở.[3] Với mức lương cơ sở dự kiến áp dụng là 2.530.000 đồng/tháng [4], chỉ riêng khoản tổn thất tinh thần đã lên tới hơn 126 triệu đồng. Tổng cộng, Nam phải gánh trên vai món nợ bồi thường hơn 300 triệu đồng. Nếu không có số tiền này, Việt sẽ phải đối mặt với mức án từ 5 đến 10 năm tù giam.

Đêm hôm đó, trời mưa tầm tã. Nam quỳ gối trước cổng nhà nạn nhân suốt năm tiếng đồng hồ, mặc cho nước mưa hòa lẫn nước mắt lạnh buốt. Cậu hạ mình cầu xin, vứt bỏ mọi sự tự tôn của một sinh viên ưu tú, nhưng đáp lại chỉ là tiếng chó sủa và cánh cửa sắt đóng chặt lanh lùng. Sáng hôm sau, Nam lết tấm thân tơi tả quay lại trường. Cậu mở laptop, đập vào mắt là email từ Phòng Đào tạo: Cảnh báo học tập mức 1. Điểm trung bình tích lũy (CPA) của cậu đã rớt xuống dưới 1.0.[5]

Nam đi bộ ra bờ hồ Tiền Phong. Nhìn bóng tháp đồng hồ rọi xuống mặt nước xám xịt, ánh mắt cậu thay đổi. Sự lương thiện, hiền lành của cậu đã bị cái nghèo và sự bất công bóp nghẹt. Cậu nhận ra rằng, ở dưới đáy xã hội, đạo đức là một thứ xa xỉ. Cậu quyết định sẽ làm ác, sẽ dùng mọi thủ đoạn để sinh tồn và cứu lấy gia đình mình.

Chương 3: Chiếc Bẫy Tình Của Kẻ Săn Mồi

Mục tiêu của Nam xuất hiện không lâu sau đó: Nguyễn Hạ Băng, một nữ sinh viên năm nhất thuộc Khoa Ngoại ngữ (FOFL) của trường.[6] Băng là một tiểu thư chính hiệu, con nhà quyền thế, rực rỡ và ngây thơ. Cô đang cần tìm người kèm cặp môn Toán cao cấp và các môn đại cương. Nam, bằng vỏ bọc của một đàn anh khóa trên trầm tính, học giỏi, đã khéo léo lọt vào mắt xanh của cô.

Ban đầu, Nam chỉ định lợi dụng Băng để bòn rút tiền thù lao dạy kèm. Nhưng mỗi lần đến căn biệt thự xa hoa của Băng, nhìn những chiếc túi xách hàng hiệu bị vứt lăn lóc có giá trị bằng cả năm tiền chạy thận của mẹ, sự đố kỵ trong Nam biến thành khát khao chiếm đoạt. Cậu muốn kéo cô gái thiên thần này xuống vũng bùn cùng mình.

Nam bắt đầu một chiến dịch thao túng tâm lý bài bản như cách cậu viết một đoạn mã lập trình. Cậu nghiên cứu thói quen của Băng, xuất hiện đúng những lúc cô yếu đuối nhất, dàn cảnh bảo vệ cô khỏi những gã đàn ông tồi tệ (do chính cậu ngầm sắp đặt). Cậu từ từ cô lập Băng khỏi bạn bè, khiến cô tin rằng trên đời này chỉ có cậu là người đàn ông tốt nhất, yêu cô vì chính bản thân cô chứ không vì gia thế. Đỉnh điểm là vào đêm sinh nhật tuổi 19 của Băng. Lợi dụng việc Băng đang đau khổ vì một hiểu lầm nhỏ với gia đình, Nam chuốc say cô. Trong cơn say mềm, Băng đã trao cho Nam sự trong trắng, trong khi Nam hoàn toàn tỉnh táo và cố tình không sử dụng bất kỳ biện pháp bảo vệ nào.

Một tháng sau, Băng hoảng loạn báo tin mình đã có thai. Đối mặt với gia đình quyền thế của Băng, Nam diễn xuất hoàn hảo vai một chàng trai nghèo nhưng có trách nhiệm, sẵn sàng cưới Băng và chịu mọi sự khinh miệt. Vì danh dự gia đình, bố mẹ Băng cắn răng ép hai người kết hôn gấp. Và đúng như toan tính tàn độc của Nam, để "con rể" không mang tiếng nợ nần xã hội đen, gia đình Băng đã vung tiền trả đứt khoản bồi thường hơn 300 triệu đồng cho gia đình nạn nhân của em trai cậu. Việt được bãi nại, nhận mức án treo. Nam đã thắng ván cược bằng linh hồn của mình.

Chương 4: Địa Ngục Lộng Lẫy Và Sự Thức Tỉnh

Căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố là món quà cưới gia đình Băng tặng, nhưng với Băng, nó là một nhà tù. Sự nhạy cảm của người phụ nữ đã giúp cô dần nhận ra những lỗ hổng trong vỏ bọc của Nam. Cô phát hiện ra Nam đã tính toán từ trước mọi đường đi nước bước. Tình yêu biến thành sự ghê tởm tột cùng. Băng rơi vào trầm cảm, ngày ngày đập phá đồ đạc, gào thét và nguyền rủa Nam là một con đỉa hút máu đê hèn.

Nam có được tiền, gia đình được an toàn, nhưng cậu lại sống trong địa ngục. Cậu bắt đầu cảm thấy dằn vặt. Cậu cố gắng nấu ăn, chăm sóc Băng, nhưng cô hất đổ mọi thứ vào mặt cậu. Rồi điều tồi tệ nhất cũng đến. Trong một lần xô xát vì mất kiểm soát cảm xúc, Băng trượt ngã. Đứa con chưa kịp thành hình đã mất. Tiếng thét xé lòng của Băng trong bệnh viện như một nhát dao đâm xuyên qua lớp vỏ bọc vô cảm của Nam.

Một buổi chiều xám xịt, Nam trở về căn hộ và bàng hoàng thấy Băng đang đứng chênh vênh trên lan can ban công tầng 20, ánh mắt vô hồn nhìn xuống dòng xe cộ. Không suy nghĩ, Nam lao đến ôm chầm lấy cô, kéo giật cả hai ngã nhào vào trong phòng. Giữa sàn nhà lạnh lẽo, Băng ôm mặt khóc nức nở, cầu xin Nam buông tha cho cô. Nam ngước nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính cửa sổ. Một gã đàn ông tàn độc, ích kỷ, một kẻ đã tự tay tước đoạt nụ cười của một cô gái vô tội. Cậu nhận ra mình khốn nạn hơn cả người cha đã bỏ rơi gia đình.

Đêm đó, Nam thức trắng để viết một tờ đơn. Đó không phải là bài tập lớn, mà là đơn ly hôn. Cậu chủ động từ bỏ mọi tài sản, để lại toàn bộ đồ đạc đắt tiền. Sáng hôm sau, Nam quỳ trước mặt bố mẹ Băng, ký vào một tờ giấy ghi nợ toàn bộ số tiền họ đã giúp cậu cứu em trai, hứa sẽ dùng cả đời để trả lại. Cậu bước ra khỏi căn nhà giàu sang đó với hai bàn tay trắng, nhưng lần đầu tiên trong suốt nhiều năm, Nam thấy trái tim mình được thở.

Chương 5: Ánh Dương Dưới Tán Xà Cừ

Nam trở về vạch xuất phát, thuê một căn phòng trọ rẻ tiền, ẩm thấp và chật chội. Cậu làm việc quần quật 16 tiếng một ngày, từ phụ hồ, bưng bê đến code dạo để trang trải viện phí cho mẹ và tích cóp trả nợ cho nhà Băng. Khối lượng công việc khổng lồ khiến điểm CPA của Nam chạm đáy, đối diện với mức Cảnh báo học tập mức 3. Đứng trước bờ vực bị đuổi học, Nam gần như kiệt sức.

Giữa lúc Nam đơn độc trong bóng tối, Phạm Mộc Miên xuất hiện. Miên là cô bạn cùng lớp kỹ thuật, giản dị, trầm tĩnh và kiên cường. Miên đã âm thầm quan sát Nam từ những ngày cậu còn là sinh viên ưu tú, chứng kiến cậu sa ngã vào hào quang giả tạo, và giờ là lúc cậu đang vùng vẫy trong đống tro tàn. Không phán xét, không thương hại, Miên đến bên Nam bằng sự thấu hiểu của những người trẻ cùng chung xuất phát điểm nghèo khó.

Miên chia sẻ cho Nam những bản ghi chép bài giảng môn chuyên ngành, ép cậu đến thư viện Tạ Quang Bửu học nhóm, và nhường cho cậu nửa hộp cơm bình dân trong những chiều đói lả. Khi Nam lấy hết can đảm kể cho Miên nghe về tội ác cậu từng làm với Băng, Miên đã im lặng rất lâu. Cuối cùng, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay áo cậu đầy dầu mỡ: "Cậu của ngày hôm qua là một kẻ đáng trách, nhưng người đang cặm cụi sửa từng dòng code bên cạnh tớ hôm nay là người đàn ông tớ tôn trọng. Quá khứ không thể thay đổi, nhưng tương lai nằm trong tay cậu."

Tình yêu bình dị và trong sáng của Miên như một liều thuốc chữa lành mọi tổn thương và lệch lạc trong tâm hồn Nam. Cậu không còn khao khát chiếm hữu hay kiểm soát, mà học cách trân trọng và bảo vệ. Dưới sự động viên của Miên, Nam vượt qua kỳ thi, xóa sổ các mức cảnh báo học vụ. Nhờ năng lực thực sự, Nam xin được vào thực tập tại một công ty công nghệ có vốn đầu tư nước ngoài — nơi đang thu hút hơn 25% sinh viên tốt nghiệp của trường.[7] Cậu bắt đầu có thu nhập cao, đường hoàng trả viện phí cho mẹ và hàng tháng gửi tiền trả nợ cho gia đình Băng.

Hai năm sau. Người mẹ già của Nam thanh thản trút hơi thở cuối cùng, không còn vướng bận gì về các con. Em trai Việt ra trường giáo dưỡng, bắt đầu học nghề cơ khí để làm lại cuộc đời. Món nợ với nhà Băng cũng được Nam trả dứt điểm đến đồng cuối cùng.

Trong Lễ bảo vệ Đồ án tốt nghiệp tại hội trường C2, Nam và Miên cùng nhau đứng trên bục, mỉm cười tự tin trình bày sản phẩm nghiên cứu của mình. Khi bước ra khỏi hội trường, dưới hàng xà cừ rợp bóng mát của Bách Khoa, ánh nắng mùa thu dịu dàng rọi qua kẽ lá, đậu trên vai áo hai người. Cậu sinh viên năm nào từng lầm đường lạc lối trong bóng tối, nay đã tự tay thắp lên ánh sáng cho cuộc đời mình, bên cạnh người con gái cậu yêu thương nhất.

About the author

Ngô Quỳnh
Tết đến rồi

Đăng nhận xét