Trải Nghiệm Kinh Hoàng Tại Tràng An
Phần 1: Chuyến Đò Hoàng Hôn Của Những Kẻ Cô Độc (Ngày 29/5)
Tôi đến Ninh Bình một mình vào buổi trưa ngày 29/5. Sau khi nhận phòng tại homestay, cảm giác buồn chán bủa vây khiến tôi nảy ra một quyết định có lẽ là sai lầm nhất trong đời: đi Tràng An vào chuyến đò cuối cùng của ngày, xuất phát lúc 17h10. Chuyến đò muộn vắng vẻ đến gai người. Trên chiếc thuyền nhỏ bồng bềnh giữa mặt nước phẳng lặng, chỉ có vỏn vẹn bốn người: tôi, cô lái đò và một cặp đôi xa lạ.
Khi trời bắt đầu chạng vạng tối, đò tiến sâu vào quần thể hang động. Tôi từng nghe nói có những hang ở Tràng An như Hang Tối dài hơn 300m, địa hình uốn khúc khiến ánh sáng tự nhiên gần như không thể lọt vào, tạo nên một không gian đặc quánh sự u tịch.[1] Chính trong không gian tối tăm ấy, hiện tượng kỳ lạ đầu tiên xuất hiện. Tôi liên tục nghe thấy có người gọi đúng tên mình. Âm thanh ấy không vang vọng trong hang, mà nó phát ra rành rọt ngay bên trong đầu tôi, sắc lạnh và ma mị, kéo theo những cơn đau đầu dữ dội. Điều kinh hãi nhất là tôi nhận thức rất rõ: trên chuyến đò này, hoàn toàn không một ai biết tên tôi.
Dân gian vẫn luôn truyền miệng nhau về những điều đại kỵ, trong đó có việc không được gọi tên nhau vào ban đêm ở những nơi hoang vắng, bởi ma quỷ sẽ ghi nhớ tên và bám theo người được gọi.[2] Nhưng ở đây, "thứ đó" đã biết tên tôi từ trước.
Phần 2: Lời Rủ Rê Của Vực Sâu
Khi đò tiến vào một trong những hang dài nhất, tiếng gọi tên trong đầu tôi trở nên dồn dập, gắt gao hơn. Không chỉ dừng lại ở việc gọi, một giọng nói xa xăm bắt đầu liên tục thôi thúc tôi: "Cởi áo phao ra... nhảy xuống nước đi...". Lời thì thầm mang đầy sự dụ dỗ ma quái, y hệt như những truyền thuyết về "ma da" – những oan hồn chết trôi dật dờ dưới đáy nước lạnh lẽo, luôn tìm cách lôi kéo người sống xuống để thế mạng cho mình.[3]
Lý trí của tôi vẫn còn sót lại chút tỉnh táo để nhận thức được rằng, nếu tôi làm theo lời thôi thúc đó, tôi chắc chắn sẽ mất mạng. Hoảng sợ tột độ, tôi run rẩy hỏi cô lái đò xem khi nào mới ra khỏi hang, nhưng đáp lại tôi chỉ là một sự im lặng tĩnh mịch đến rợn người. Không còn nơi bấu víu, tôi nhắm chặt mắt, bắt đầu chắp tay khấn xin ông bà tổ tiên phù hộ. Thật kỳ diệu, sau khi khấn, cảm giác bị thôi thúc nhảy xuống nước tan biến, nhưng tiếng gọi tên u ám đó thì vẫn cứ văng vẳng đeo bám.
Phần 3: Bóng Đen Nơi Bến Đò
Kết thúc chuyến đò, thuyền cập bến. Bến đò lúc này đã hoàn toàn vắng bóng người. Trái tim đập loạn nhịp, tôi vội vã bám theo cặp đôi đi cùng chuyến đò ban nãy để củng cố cảm giác an toàn. Nhưng chỉ vài phút sau, họ biến mất khỏi tầm mắt tôi một cách khó hiểu. Tôi bị lạc quanh khu vực bến đò suốt 10 phút. Trong lúc hoang mang tột độ, tôi vô tình nhìn về phía dãy núi đen kịt xa xa và thấy "một thứ". Một hình thù kỳ dị, tà ác khiến tôi gần như chết lặng vì sợ hãi.
Tôi hoảng loạn, miệng liên tục lầm bầm cầu xin "thứ đó" buông tha cho mình. Phải mất khoảng 5 phút sau, như một phép màu, tôi gặp được một nhóm cô chú lái đò vừa tan ca. Tôi lập tức bám chặt lấy họ như chiếc phao cứu sinh và cuối cùng cũng trở về homestay an toàn. Đêm đó, nỗi bất an len lỏi vào từng tế bào. Tôi bắt đầu thủ sẵn một con dao trong túi với hy vọng có thể trừ tà, trong đầu quẩn quanh câu hỏi vô vọng: Tại sao thứ đó biết tên tôi? Tại sao nó lại nhắm vào tôi?
Phần 4: Chuyến Xe Máy Giữa Đêm (30/5 - 31/5)
Tối 30/5, tôi đi làm tại sự kiện Forestival. Mọi chuyện bắt đầu tồi tệ khi sự kiện kết thúc. Khoảng 1h30 sáng ngày 31/5, tôi mới bắt đầu xuất phát về homestay ở Tam Cốc, cách đó khoảng 20km. Không đặt được ô tô, tôi đành phải đi xe máy. Khốn thay, gã tài xế lại chọn một con đường vòng vắng lặng, đi xuyên qua khu vực núi non và hồ nước.
Xung quanh tối đen như mực, không một bóng đèn đường. Ngay khi tiến vào khu vực vùng núi này, cơn đau đầu dữ dội y hệt lúc ở hang Tràng An bất ngờ tái phát. Cảm nhận được sự nguy hiểm, tôi nhiều lần yêu cầu tài xế đổi đường khác nhưng anh ta hoàn toàn không phản hồi. Tôi thậm chí đã chạm mạnh vào vai anh ta, nhưng cơ thể người đàn ông ấy cứng đờ, không một phản ứng. Sợ hãi tột độ, tôi lập tức gọi điện cho người yêu cũ cầu cứu.
Đột nhiên, giữa khu vực đồi núi hoang vu, tài xế thắng xe lại. Anh ta gằn giọng yêu cầu tôi xuống xe ngay lập tức mà không đưa ra bất kỳ lý do gì. Mặc cho tôi gào khóc, nài nỉ anh ta chờ đến khi người yêu cũ của tôi tới đón, gã tài xế vẫn vô tình ném tôi lại giữa màn đêm tĩnh mịch rồi phóng đi.
Phần 5: Chạm Trán Ác Quỷ Và Hiện Tượng Song Trùng
Khoảng thời gian chờ đợi dài như cả thế kỷ, cuối cùng người yêu cũ cũng tới và đón tôi đi. Nghe tôi kể lại sự việc, anh ấy lập tức quyết định cả hai phải quay về Hà Nội ngay trong đêm vì ở lại Ninh Bình lúc này là quá nguy hiểm. Nhưng chúng tôi mới đi được vài phút, chiếc xe đột ngột chết máy ngay giữa vùng núi. Kiểm tra kỹ lưỡng, xe không hề bị hỏng hóc gì. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tôi hiểu rằng: "Thứ đó" không muốn cho tôi rời đi.
Trong lúc người yêu cũ gọi điện video cho mẹ anh ấy để xin lời khuyên, tôi vô tình liếc nhìn ra ngoài màn đêm. Và rồi... tôi thấy lại "thứ đó" – cái bóng ma quái đã xuất hiện ở bến đò Tràng An. Ngay khoảnh khắc chạm mặt, cơ thể tôi như bị đóng băng, cứng đờ không thể cử động. Cùng lúc, một giọng nói của nữ giới vang vọng ngay trong đại não tôi, rành rọt từng chữ: "Tao sẽ không cho mày rời đi!".
Dưới sự hướng dẫn của mẹ người yêu cũ qua điện thoại, hai chúng tôi quỳ xuống, chắp tay khấn vái xin tổ tiên che chở. Khoảng 10 phút sau, cảm giác bị đè nén giảm dần, và chiếc xe bất ngờ nổ máy trở lại. Trực giác mách bảo tôi rằng, nếu cố chấp về Hà Nội đêm nay, chúng tôi sẽ bỏ mạng. Chúng tôi quyết định quay ngược lại homestay. Bác gái căn dặn rất kỹ: "Homestay này khá an toàn, 'nó' không thể trực tiếp chui vào phòng hãm hại con được, nhưng đêm nay nó sẽ tác động từ bên ngoài bằng những âm thanh kỳ quái. Tuyệt đối không được trả lời và không được mở cửa!". Lời dặn này rất đúng với quy tắc tâm linh: khi đi đường khuya hay ở nơi vắng vẻ mà nghe tiếng gọi tên, tuyệt đối không được lên tiếng đáp lại để tránh rước họa vào thân.[4]
Phần 6: Đêm Tử Chiến Tại Homestay
Về đến homestay, người yêu cũ buộc phải rời đi để xử lý công việc gấp ở Hà Nội vào sáng sớm. Chỉ còn lại một mình, tôi lấy vải che kín toàn bộ gương trong phòng – vì gương được xem là cửa ngõ giao tiếp với người cõi âm vào ban đêm [2] – rồi bật tung tất cả đèn và mở nhạc thật lớn.
Khoảng 3h sáng, màn tra tấn tâm lý bắt đầu. Những tiếng đập phá bạo lực nện rầm rầm vào cửa sổ. Một lúc sau, có tiếng gõ cửa cất lên, kèm theo đó là giọng nói... giống hệt chị quản lý homestay. Trái tim tôi như ngừng đập. Tôi chợt nhớ lại một câu chuyện kỳ lạ về "Doppelgänger" (Song trùng) – hiện tượng quỷ dị khi một thực thể tà ác sao chép hoàn toàn nhân dạng và giọng nói của người sống.[5] Chuyện kể rằng có nhóm bạn A, B, C; bạn C nghe rõ mồn một tiếng bạn B đang ở trong phòng nói chuyện, nhưng thực tế bạn B lúc đó lại đang đi từ ngoài sân lên. Bọn ác quỷ dùng giọng nói quen thuộc để lừa nạn nhân. Nhớ lời bác gái dặn, tôi cắn răng, nhắm chặt mắt, không trả lời và tuyệt đối không mở cửa. Cuộc giằng co kéo dài 10 phút trước khi tiếng đập cửa và tiếng gọi biến mất vào hư không. Trút bỏ được gánh nặng, tôi kiệt sức và thiếp đi lúc nào không hay.
Phần 7: Lời Báo Mộng Và Sự Giải Thoát
Trong giấc ngủ chập chờn, tôi mơ thấy một người vô hình dặn dò tôi rất rõ ràng: "Phải rời khỏi Ninh Bình vào khoảng 15h - 16h chiều ngày 31/5. Nếu không về được thì bắt buộc phải ở lại homestay này tiếp, vì đây là nơi duy nhất đủ sức che chở."
Sáng 31/5, trộm vía, người yêu cũ đã giải quyết xong việc và quay lại Ninh Bình từ rất sớm để đón tôi. Về đến Hà Nội, việc đầu tiên tôi làm là thắp hương lên bàn thờ gia tiên để tạ ơn và đi chùa cầu an ngay lập tức. Câu chuyện khép lại, mạng sống của tôi được giữ vững, nhưng những bí ẩn ám ảnh thì vẫn còn đó. Tại sao gã tài xế đêm đó lại đột ngột đuổi tôi xuống xe giữa vùng núi hoang vắng? Liệu anh ta đã thực sự nhìn thấy "thứ đó" ngồi sau lưng tôi, hay bị thao túng tâm trí? Đó mãi mãi là một dấu hỏi rùng rợn mà tôi không bao giờ muốn đi tìm câu trả lời.